Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong

Chương 68

Chương 68

Triệu Hàn Yên nhìn Bạch Ngọc Đường với ánh mắt thận trọng: "Chuyện khác?"

"Vị đường ca kia của đệ, nhìn lời nói cử chỉ y phục ắt hẳn là một người không tầm thường. Đôi giày đó nhìn đơn giản, nhưng chất liệu lại là gấm vóc cống phẩm mà vương tôn quý tộc mới có được, là Thục cẩm*." Lúc Bạch Ngọc Đường giải thích, ánh mắt một khắc cũng không rời khỏi khuôn mặt Triệu Hàn Yên, dường như đang chờ đợi nhìn thấy Triệu Hàn Yên để lộ sơ hở.

*Thục cẩm: Gấm lụa nổi tiếng có nguồn gốc từ vùng Thục (Ba Thục - Tứ Xuyên ngày nay) hay còn có thể gọi là gấm lụa Tứ Xuyên.

Triệu Hàn Yên từ từ hít một hơi, thẳng thắn nhìn về phía Bạch Ngọc Đường, "Cũng bị huynh phát hiện rồi."

"Cũng?" Bạch Ngọc Đường khó hiểu hỏi, "Chẳng lẽ Bao đại nhân đã phát hiện từ sớm rồi?"

"Không chỉ Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh chắc chắn cũng biết." Thật ra còn có Triển Chiêu, Triệu Hàn Yên cảm thấy Triển Chiêu chắc chắn hiểu rõ, có lẽ vì cố kỵ cảm nhận của nàng nên mới vờ như không biết.

Bạch Ngọc Đường cũng không cảm thấy bất ngờ, lời nói cử chỉ của tiểu đầu bếp quả thật không giống hài tử nhà bình thường, Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh nhìn người vô số, nhìn thấu Triệu Hàn Yên là chuyện bình thường.

"Vậy rốt cuộc đệ là ai, vị đường ca kia của đệ là ai, và có liên quan gì đến phủ thái sư?" Bạch Ngọc Đường truy hỏi.

"Nói ra huynh sẽ giữ bí mật cho ta chứ?" Triệu Hàn Yên biết chỉ cần Bạch Ngọc Đường đồng ý, hắn nhất định sẽ giữ lời hứa, giữ chữ tín.

Bạch Ngọc Đường phát hiện Triệu Hàn Yên đang dùng đôi mắt đặc biệt nghiêm túc căng thẳng nhìn chằm chằm hắn, không nhịn được cười.

"Trong mắt đệ, Bạch Ngọc Đường ta là người chọn bằng hữu dựa trên thân phận à? Sẽ vì huynh đệ mình kết giao có xuất thân tốt mà chê bai không chơi nữa? Động não suy nghĩ kỹ đi."

"Người khác có lẽ sẽ không, huynh thì khác."

Triệu Hàn Yên có chút lo lắng, Bạch Ngọc Đường xưa nay kiêu ngạo, căn bản không coi trọng xuất thân của người khác thế nào, điều hắn để ý có lẽ là chuyện "che giấu". Vốn dĩ che giấu là không tốt, mặc dù nàng là có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ. Mấu chốt là tình thế hiện tại quá bất lợi cho nàng, vừa đúng lúc xảy ra sau khi nàng cược Triển Chiêu thắng. Sớm biết Bạch Ngọc Đường sẽ nói chuyện này với mình, vừa nãy nàng có nói gì cũng phải cược Bạch Ngọc Đường thắng, dù cái giá phải trả là bỏ lỡ một trận tỷ thí võ công vô cùng đặc sắc. Nhưng khi cần nịnh bợ thì vẫn phải nịnh bợ, có thể co có thể duỗi mới là đại trượng phu!

Tâm trạng Triệu Hàn Yên lúc này rất "dậy sóng", nàng vừa âm thầm quan sát phản ứng của Bạch Ngọc Đường, vừa dự đoán trước vài khả năng trong lòng, rồi đối phó với những khả năng đó bằng các phương án tương ứng, thậm chí còn suy nghĩ phong phú đến mức dự liệu cả kết quả.

Tóm lại, chỉ cần Bạch Ngọc Đường không lập tức vung đao chém nàng, thì mọi chuyện vẫn còn đường xoay sở. Và trên thực tế, Triệu Hàn Yên cũng tin rằng Bạch Ngọc Đường dù gì cũng sẽ nể mặt món cá nướng, không đối xử quá tàn nhẫn với mình.

Nhưng mà, sau khi đã làm tốt tất cả những dự đoán toàn diện này, kết quả cũng không phải là tệ nhất, sao nàng vẫn cảm thấy rất lo lắng, là sao vậy?

"Ta hiểu rồi, đệ đi theo ta." Bạch Ngọc Đường dẫn Triệu Hàn Yên đến căn phòng mà hắn đang ở.

Triệu Hàn Yên chầm chậm đi theo, sau khi vào phòng, nàng liền đứng im tại chỗ đầy lúng túng, cũng không dám tùy tiện ngồi xuống. Bạch Ngọc Đường quay đầu nhìn nàng, đột nhiên cả người lao về phía trước, cánh tay sượt qua tai Triệu Hàn Yên cái vèo. Triệu Hàn Yên sững sờ, mùi hương hoa mai thoang thoảng xộc vào mũi, ngẩng đầu lên vừa vặn thấy cằm Bạch Ngọc Đường, chỉ suýt chút nữa là chạm vào, khoảng cách đến chóp mũi nàng chỉ chừng một ngón tay. Triệu Hàn Yên thậm chí cảm nhận được luồng gió mà Bạch Ngọc Đường mang tới, đều có hơi ấm cơ thể.

Quang một tiếng, cánh cửa đóng lại.

Thì ra là đóng cửa...

Bạch Ngọc Đường cúi đầu vừa nhìn vừa cười nhạo Triệu Hàn Yên: "Vào phòng cũng không biết đóng cửa, thân phận của đệ cần che giấu là bí mật, còn không cẩn thận chút, sao có thể tùy tiện để người khác nghe thấy."

Triệu Hàn Yên gật gật đầu, cảm ơn Bạch Ngọc Đường, rồi lại cúi đầu xuống.

Bạch Ngọc Đường quay người ngồi xuống, rất tùy ý rót hai chén trà, quay đầu nhìn thấy Triệu Hàn Yên co ro vẫn đứng ở đó không nhúc nhích, hệt như một con chim cút nhỏ xinh đẹp bị ức h**p.

"Đệ làm gì đó, ngồi xuống đi chứ." Bạch Ngọc Đường cười khổ thở dài nói.

Triệu Hàn Yên liền ngoan ngoãn đến ngồi đối diện Bạch Ngọc Đường, rồi nhìn hắn một cách đoan trang nghiêm túc. Cứ như một học trò ngoan, lúc nào cũng sẵn sàng lắng nghe lời dạy bảo của tiên sinh.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triệu Hàn Yên như vậy, thật sự không thể nào nổi giận được, hắn còn chưa bắt đầu nghiêm khắc chất vấn, người ta đã bày ra bộ dạng nhận sai rất ngoan ngoãn. Mấy ngày nay sự rối rắm, nghi ngờ, cùng với đủ loại suy đoán khác nhau, có tốt có xấu, tất cả đều trong khoảnh khắc này biến mất sạch khỏi đầu óc.

"Đệ..."

"Thân phận của ta có hơi cao quý thật, nhưng xin huynh tin tưởng, ta có nỗi niềm khó nói, bất đắc dĩ mới phải làm vậy. Ta đến phủ Khai Phong, chỉ đơn thuần muốn làm đầu bếp, không hề nghĩ đến chuyện khác. Xuất thân đã cho ta cuộc sống gấm vóc thức ăn ngon, nhưng cũng cản trở ta làm điều ta muốn làm nhất và thích làm nhất. Đời người phải sống cho hiện tại, ai biết ngày mai thế nào, cho nên ta khá tùy hứng, chỉ muốn làm việc theo ý mình. Đó là lý do ta đến phủ Khai Phong làm đầu bếp." Triệu Hàn Yên giải thích.

Bạch Ngọc Đường lắng nghe chăm chú, nhìn Triệu Hàn Yên càng chăm chú hơn, trước đây hắn thấy dáng vẻ Triệu Hàn Yên nghiêm túc nấu cơm là hấp dẫn nhất, giờ khi nghe Triệu Hàn Yên nói về niềm đam mê, sự lựa chọn cuộc đời mình, vẫn hấp dẫn ánh mắt hắn như thường lệ.

Thế đạo này xuôi theo dòng chảy chiếm đa số, đa phần là "tình thế bất đắc dĩ", "không thể không như vậy", "thân bất do kỷ", nhưng suy nghĩ kỹ lại, đâu ra lắm lý do thoái thác, chẳng qua chỉ là hai lựa chọn, muốn hay không muốn mà thôi. Dù có nỗ lực mà không đạt được, thì chết trên con đường nỗ lực phấn đấu cũng tốt hơn chết trong vực sâu tự sa ngã.

Cũng giống như học võ, biết bao người chỉ nhìn thấy hắn trẻ tuổi anh tuấn, có võ nghệ cao cường như vậy, mà ngưỡng mộ, đâu biết hắn đã khổ luyện bao nhiêu năm tháng, trải qua bao nhiêu đau khổ mà người bình thường không chịu đựng nổi.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triệu Hàn Yên bây giờ, cứ như nhìn thấy chính mình năm xưa.

Trách mắng? Hắn căn bản không trách mắng nổi.

"Vậy thân phận thật sự của đệ là gì?" Bạch Ngọc Đường lại hỏi, ngay sau đó bổ sung một câu, "Đệ yên tâm, ta sẽ giữ bí mật cho đệ."

"Bát vương là..." Triệu Hàn Yên liếc mắt nhìn Bạch Ngọc Đường, nàng không muốn lừa Bạch Ngọc Đường nữa, nhưng thân phận nữ nhi thật sự không thể nói ra, nửa câu sau nàng liền giở thói chơi xấu, không nói nữa, để Bạch Ngọc Đường tự "nghĩ ra". Lỡ sau này có lần khác, Bạch Ngọc Đường lại phát hiện thân phận của nàng, nàng vẫn còn có cớ để nói, ngụy biện chút đỉnh.

"Đệ là nhi tử của Bát vương?" Bạch Ngọc Đường nhíu mày nhìn Triệu Hàn Yên, trong mắt không che giấu được sự kinh ngạc.

Triệu Hàn Yên cầm chén trà đưa lên miệng, giả vờ uống, rồi chớp chớp mắt với Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường đương nhiên cho rằng Triệu Hàn Yên đã thừa nhận, càng kinh ngạc hơn. Hắn đã nghĩ tiểu đầu bếp này có thân phận, vừa nãy tiểu đầu bếp cũng quả thật nói với hắn thân phận cao quý, nhưng thân là nhi tử của vị thân vương nắm thực quyền, thân phận vẫn là quá cao, điểm này khiến hắn không ngờ tới.

Mặc dù Thục cẩm là đồ cống phẩm, nhưng cũng không tính là khó kiếm, vương tôn quý tộc có rất nhiều cấp bậc cao thấp, hơn nữa hoàng thân ở kinh thành Đông Kinh là đông nhất, đã nhiều đến mức đầy đường rồi. Bạch Ngọc Đường đã thấy qua vài người, đa số đều là thân thích dính chút biên chút góc với Hoàng thượng. Người thật sự như tiểu đầu bếp đây, đích thị là nhi tử chính thống của thân vương, hắn thật sự chưa từng thấy qua. Điều quan trọng là, ai sẽ nghĩ đến đường đường là nhi tử của thân vương lại chạy đến phủ Khai Phong làm đầu bếp chứ.

Hèn chi vừa nãy tiểu đầu bếp khó mở lời như vậy, thân phận thế này, ma mới thả hắn ra ngoài làm đầu bếp!

Triệu Hàn Yên phát hiện Bạch Ngọc Đường bây giờ đã kinh ngạc đến vậy, nếu hắn biết nàng không chỉ có thân phận tương đương nhi tử của Bát vương, mà còn là nữ tử nữa, thì sẽ kinh ngạc đến mức nào.

Liệu có thật sự tức giận vung đao không? Thôi bỏ đi, vẫn là cầu nguyện hắn ngàn vạn lần đừng biết.

"Đây là lỗi của ta, huynh đừng giận, ta xin lỗi huynh. Huynh muốn ăn món gì nói cho ta biết, ta làm cho huynh ăn, thế nào?" Triệu Hàn Yên chớp đôi mắt như mắt mèo, con ngươi trong veo nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường vốn còn một nghi vấn, nhưng thấy bộ dạng đáng thương tội nghiệp này của tiểu đầu bếp, lại nghĩ tiểu đầu bếp có thể hạ quyết tâm đưa ra lựa chọn khiến tất cả mọi người kinh ngạc thậm chí chế giễu, đã là cực kỳ không dễ dàng. Còn về cái nghi ngờ suýt không thành nghi ngờ của hắn, thật ra cũng không cần nói ra nữa. Nếu không sẽ tỏ vẻ hắn chất vấn quá nhiều, cứ như rất so đo không muốn tha thứ cho người ta vậy. Tiểu đầu bếp đã rất khó khăn rồi, cần phải thông cảm.

"Chuyện này bỏ qua, ta coi như không biết." Bạch Ngọc Đường nói.

"Đa tạ đa tạ!" Triệu Hàn Yên vội vàng đứng dậy, vui vẻ cúi chào cảm ơn Bạch Ngọc Đường.

"Đệ không cần..." Bạch Ngọc Đường đưa tay ngăn lại, vừa lúc tay Triệu Hàn Yên đưa xuống, liền chạm vào.

Bạch Ngọc Đường: "Đệ không cần khách sáo như vậy, rõ ràng thân phận cao quý đến thế."

Hơi ấm từ lòng bàn tay đối phương biến thành một luồng sóng nhiệt, truyền từ cánh tay lên má.

Triệu Hàn Yên gật đầu xong, lặng lẽ rút tay về.

Bạch Ngọc Đường còn nghiêm túc giải thích với nàng: "Sau này đệcòn khách sáo với ta như vậy nữa, ta mới giận thật đó."

"Được, sau này sẽ không, coi huynh như người nhà." Triệu Hàn Yên chống đỡ với đôi má nóng bừng, rồi hoảng loạn chỉ vào cửa, "Vậy ta về phòng nhé?"

"Ừm." Bạch Ngọc Đường đáp nhàn nhạt một tiếng, tùy ý liếc mắt nhìn khuôn mặt Triệu Hàn Yên, "Mặt đệ sao đỏ thế?"

"Vừa nãy uống rượu nhiều quá, hơi ngấm." Triệu Hàn Yên đỡ trán, cảm thấy mặt mình càng lúc càng nóng, "Không ngờ rượu bách quả kia ban đầu uống không thấy gì, mà hậu vị lại mạnh đến vậy."

"Mau uống chén trà này đi." Bạch Ngọc Đường lại rót cho một chén trà, nói cho Triệu Hàn Yên biết trà có thể giải rượu.

Triệu Hàn Yên một hơi uống cạn, rồi dùng ống tay áo lau miệng, cáo biệt Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường: "Ừm, tối ngủ đắp chăn kỹ vào." Sau khi uống rượu toàn thân phát nhiệt, dễ đạp chăn ra nhất, bây giờ đã vào thu rồi, trời càng lúc càng lạnh, đặc biệt là nửa đêm về sáng, đạp chăn ra chắc chắn dễ bị cảm lạnh sinh bệnh.

Triệu Hàn Yên gật gật đầu, liền vội vàng chạy ra ngoài, nhanh chóng đóng cửa lại.

Tú Châu đợi ngoài sân nghe thấy tiếng mở cửa, thò đầu vào nhìn, thấy quận chúa nhà mình, vội vàng chạy từ ngoài sân vào, vui vẻ hỏi Triệu Hàn Yên: "Đã nói chuyện với Bạch thiếu hiệp chưa, tối nay nô tỳ dọn về?"

Triệu Hàn Yên chợt nhớ ra chuyện này còn chưa nói, xoay người định đi nói, lại thấy đèn trong phòng Bạch Ngọc Đường đã tắt rồi.

"Thôi bỏ đi, mai nói sau, vừa nãy quên mất." Triệu Hàn Yên thở dài nói.

Tú Châu sau đó hầu hạ quận chúa nhà mình vào phòng, nghe nàng kể sơ qua sự việc, liên tục cảm thấy sợ hãi.

"Dễ dàng bị vạch trần như vậy, thế thì..."

Triệu Hàn Yên đưa ngón tay chỉ vào Tú Châu, Tú Châu đang há miệng nói dở liền ngậm miệng lại ngay.

"Cho nên sau này phải chú ý, bất kể lúc nào, có phải chỉ có riêng tư hai chúng ta hay không, xưng hô đều phải gọi đúng cho ta, chỗ nào không nên nói, một chữ cũng không được nói."

Tú Châu liên tục dạ vâng.

Triệu Hàn Yên xoa xoa đầu, sau đó viết một phong thư cho Triệu Trinh, bảo hắn sau này có thể không đến thì đừng đến, thật sự phải đến thì cẩn thận chút, đừng gây thêm phiền phức cho nàng. Đương nhiên trong thư sẽ không nói thẳng như vậy, mà uyển chuyển biểu đạt ý này.

Ngày hôm sau, Triệu Trinh nhận được thư của Triệu Hàn Yên, cười bất đắc dĩ, "Còn chê cả ta rồi."

Triệu Trinh ngay sau đó liền sai người điều tra thêm tình hình của Bạch Ngọc Đường, sau đó đúng lúc gặp Bao Chửng vào chầu, Triệu Trinh bèn như đang nói chuyện phiếm, hỏi thăm vấn đề nhân sự và chi tiêu của phủ Khai Phong. Bao Chửng tự nhiên trung thực bẩm báo rằng năm nay phủ Khai Phong lại có thêm hai vị kỳ tài.

Triệu Trinh vừa nghe là hai vị, vội hỏi là ai. Khi biết lại có cả đường muội Triệu Hàn Yên của mình, tâm trạng Triệu Trinh có chút lẫn lộn. Vui vì đường muội tốt của mình thật sự có tài không giấu được, đã bị con mắt tinh đời của Bao Chửng phát hiện ra. Lo lắng là nghe Bao Chửng thuật lại, hình như đường muội của hắn đã nhìn thấy thân thể tr*n tr**ng của nam nhân rồi? Mặc dù là một nam nhân đã chết, nhưng chuyện này thật sự là...

Tóm lại, chuyện đường muội hắn chạy đến phủ Khai Phong làm đầu bếp, tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài. Nếu không, cô nương xinh đẹp như vậy sẽ không gả đi được. Đó là còn chưa nói, Thái hậu chắc chắn cũng sẽ không tha cho hắn, có khi còn cầm gậy đánh hắn một trận.

"Thánh thượng?" Bao Chửng nói một hồi lâu, bỗng nhiên phát hiện Triệu Trinh căn bản không nghe mình nói chuyện, dường như đang thất thần.

"À ừ, Bạch Ngọc Đường này thân là người giang hồ, có thể từ bỏ thân tự do đầu quân cho quan phủ, vì dân trừ hại, rất tốt rất tốt." Triệu Trinh nói xong, liền nói với Bao Chửng, "Triều đình nên trọng thưởng cho hắn, để thu hút thêm nhiều kỳ tài như hắn và Triển Chiêu về phục vụ triều đình. Vậy thì cũng giống như Triển Chiêu, phong Bạch Ngọc Đường làm đới đao thị vệ tứ phẩm được không?"

Bao Chửng vội vàng quỳ xuống tạ ơn, cảm tạ Thánh thượng anh minh, có mắt nhìn nhân tài.

Triệu Trinh nhịn không được thở dài lần nữa: "Người không tệ." Chỉ là nhìn có vẻ rất có tính khí, nhưng như vậy cũng tốt, phủ Khai Phong thiếu một người có tính khí. Dù sao cũng là phủ đứng đầu Đại Tống, nếu không có hai người lợi hại, làm sao trấn giữ được kinh thành Đông Kinh đầy rẫy hoàng thân quốc thích này.

Bao Chửng vui vẻ thay Bạch Ngọc Đường tạ ơn, lĩnh thánh chỉ xong, liền vội vàng quay về phủ Khai Phong báo tin này cho Bạch Ngọc Đường.

Mọi người nghe nói trong phủ Khai Phong lại có thêm một đới đao thị vệ tứ phẩm, sau này làm việc càng thuận lợi hơn, đều cảm thấy vui mừng, cũng nhao nhao chúc mừng Bạch Ngọc Đường. Bạch Ngọc Đường đối với chuyện này lại không thấy thế nào, nhàn nhạt nói một tiếng cảm ơn, rồi bỏ đi.

"Thấy chưa, cái này mới gọi là coi công danh lợi lộc như mây bay, mây bay..." Mã Hán sùng bái nhìn Bạch Ngọc Đường tiêu sái phiêu dật rời đi, cảm thán với Vương Triều.

"Ừm, đúng là giống mây, một thân bạch y mà." Vương Triều phụ họa.

Triệu Hổ bĩu môi nói với Mã Hán: "Tối qua chúng ta cũng tỷ thí mà, sao không được thăng quan?"

"Đúng đó." Mã Hán cũng tiếc nuối.

"Các huynh mơ đẹp quá, còn không lo làm việc cho tốt, chức giáo úy lục phẩm cũng không giữ nổi đâu!" Vương Triều gọi họ đi.

"Đi đâu?" Mã Hán và Triệu Hổ vội vàng đeo đao, vừa đi vừa hỏi Vương Triều.

"Phủ thái sư."

Mã Hán và Triệu Hổ nhìn nhau một cái, đồng thời dừng bước, "Không đi, đến phủ thái sư làm gì!"

Vương Triều bất lực quay đầu nhìn hai người đang ra vẻ cáu kính, "Phủ thái sư bị mất trộm bảo vật, báo đến phủ Khai Phong chúng ta, các huynh nói có quản hay không?"

"Đương nhiên không quản rồi, phủ thái sư to như vậy, nhiều thị vệ như vậy, bảo bối của chính họ không tự giữ, liên quan gì đến chúng ta!" Triệu Hổ bĩu môi, ưỡn cổ kiên quyết không đi.

Mã Hán cũng không muốn đi, "Rõ ràng là muốn cố ý gây khó dễ chúng ta, đi rồi là sập bẫy ngay."

"Dù là cố ý gây khó dễ cũng phải đi, không đi thì họ có lý do thật sự để gây khó dễ rồi." Vương Triều thúc giục hai người nhanh lên.

"Nhưng chỉ dựa vào ba cái đầu óc ngu dốt của chúng ta, giải quyết được chuyện gì." Mã Hán liền hỏi Vương Triều đã báo cho Công Tôn tiên sinh chưa, nhận được câu trả lời khẳng định xong, có chút tuyệt vọng, "Công Tôn tiên sinh tin tưởng ba chúng ta quá rồi."

"Chỉ là đi qua loa thôi, đi xem rồi về là được." Vương Triều lại giục họ đi nhanh.

Lúc này Công Tôn Sách cười bước ra, gọi Vương Triều đến trước mặt, "Ngày mai là ngày hành hình Bàng Cát, phủ thái sư lúc này xảy ra chuyện, e là có uẩn khúc. Ta vừa bàn bạc với đại nhân xong, chỉ ba người các ngươi đi e là không ổn. Thế này, gọi thêm Bạch thiếu hiệp và tiểu đầu bếp, hai người họ một vị võ công cao cường, là đới đao thị vệ tứ phẩm được sắc phong; một vị thông minh lanh lợi, không ai sánh bằng. Nếu thật sự có phiền phức, tin rằng các ngươi đều có thể ứng phó được."

"Được được được!" Vương Triều, Mã Hán và Triệu Hổ ba người liên tục gật đầu, cảm ơn vị cứu tinh Công Tôn Sách đã nghĩ cho họ.

Sau một nén hương, năm người Triệu Hàn Yên cưỡi ngựa đến phủ thái sư.

Trước cổng phủ thái sư có một thị vệ mặc áo bào màu đen anh tuấn oai vệ đang đứng, thấy họ đến, vẻ mặt không hề kinh ngạc hỏi: "Phải chăng là quan sai phủ Khai Phong?"

"Chính phải." Triệu Hàn Yên đáp.

"Ta tên là Vong Trần, là thị vệ của tam công tử nhà ta, người mất đồ chính là tam công tử chúng ta, mời các vị đi theo ta." Vong Trần trước tiên dẫn năm người đến chuồng ngựa, sai tiểu sai nuôi ngựa chăm sóc tốt năm con ngựa của họ, rồi dẫn họ đi vào từ Nhị Nghi môn. Dọc đường đi thấy nhà cửa lầu các đều nguy nga tráng lệ, không cần phải nói nhiều.

Một đoàn người đến Yên Hỏa Các.

"Yên Hỏa Các, đây là nơi bắn pháo hoa sao?" Triệu Hổ nhìn cái tên xong, nhỏ giọng cảm thán một câu.

Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn, lạnh lùng nói: "Cả tòa lầu đều làm bằng gỗ kim tơ nam, sẽ bắn pháo hoa sao?"

Vương Triều và những người khác kinh ngạc không thôi, vội vàng nhìn kỹ cửa và cột nhà, trách không được vừa nãy họ nhìn sơ đã thấy tòa lầu này đặc biệt bắt mắt.

"Mời vào trong, bảo bối bị mất cắp ở trên lầu hai." Vong Trần giơ tay phải lên, chỉ vị trí lầu hai.

Triệu Hàn Yên ngẩng đầu nhìn một cái, đi lên trước đầu tiên.

Bạch Ngọc Đường liếc nhìn cánh tay trái bất động của Vong Trần, sau đó mới đi theo lên lầu.

Cài Đặt Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134-1: HOÀN CHÍNH VĂN Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 1: Chúng ta sau khi tiểu đầu bếp rời đi Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 2: Bạch Vân Thụy: Mẫu thân chính là ác ma