Chương 66
Chương 66
Bạch Ngọc Đường đồng ý, giúp Triệu Hàn Yên đi hỏi ý kiến Công Tôn Sách và những người khác.
Lò nướng bánh mì xong vẫn còn dư nhiệt, thêm chút lửa, tiện thể có thể làm thêm một mẻ khác. Triệu Hàn Yên hôm nay đến phòng bếp thì chú ý thấy Tú Châu hôm qua làm sủi cảo đậu đỏ có dư nhân đậu đỏ, thuận tay nhào bột nếp, làm vỏ bánh giòn, rồi bóc vài quả trứng vịt muối, lấy lòng đỏ. Bên trong dùng nguyên một quả trứng muối, bên ngoài bọc một lớp nhân đậu đỏ ngọt vị hoa quế, rồi bọc thêm một lớp vỏ bột nếp ngọt, cuối cùng dùng vỏ bánh giòn bao lại, phết lòng đỏ trứng lên mặt điểm thêm mè trắng và hạt phỉ vụn, cho vào lò nướng.
Lô trứng vịt muối trong phòng bếp này ướp vừa đúng độ, tháng trước cho vào chum, độ mặn vừa ăn, lúc còn nóng dùng đũa chọc vào lòng đỏ, lập tức có dầu vàng óng ánh chảy ra từ lòng đỏ trứng muối, thơm mặn bùi béo, là món ăn kèm cơm tuyệt hảo.
Sau nửa nén hương, Triệu Hổ dẫn Tiền Thạch đến gặp Triệu Hàn Yên.
Triệu Hàn Yên đánh giá Tiền Thạch, tuổi ngoài ba mươi, mắt hai mí to, mắt hơi lồi ra ngoài, lông mày rậm, để râu mép, người khi cười trông có vẻ ổn trọng, nhìn qua thấy người không tồi.
Triệu Hàn Yên pha trà mời hắn, rồi ngồi xuống đối diện. Triệu Hàn Yên hỏi thăm đơn giản tình hình gia đình Tiền Thạch, và cũng kể lại quá trình nàng tình cờ gặp Lan Nhi cho Tiền Thạch nghe.
Tiền Thạch đứng dậy vội vàng cảm ơn, "Đa tạ Triệu gia đã giúp đỡ chất nữ khổ mệnh này của ta, nếu không giờ này con bé thật sự không biết sẽ ra sao. Đứa nhỏ này mệnh khổ quá, nay may mắn gặp được quý nhân, lại là phúc khí của con bé."
"Ta nghe Triệu Hổ nói các vị định chuyển nhà?" Triệu Hàn Yên hỏi.
Tiền Thạch gật đầu, "Trần Châu chắc chắn không thể ở lại được nữa, chuyến này đến ngoài việc tuân theo lời dặn của lão mẫu thân nhà ta, đón Lan Nhi về, cũng muốn xem thử gần thành Đông Kinh có chỗ nào thích hợp không, nếu gặp được nhà nào bán đất đai nhà cửa phù hợp, chúng ta sẽ mua lại, an cư ở đây."
"Các vị thật sự muốn an cư ở đây à?" Triệu Hàn Yên hơi vui mừng, "Vậy thì sau này không xa nữa, chúng ta có thể thường xuyên gặp mặt."
Tiền Thạch đồng ý là phải.
Mùi thơm từ trong lò bay ra, Triệu Hàn Yên nói Tiền Thạch chờ một chút, thấy bánh hoàng tô đã chín vàng, cười nói làm cho hắn nếm thử. Tiền Thạch liên tục xua tay bảo Triệu Hàn Yên đừng khách khí, nhưng đợi đến khi những chiếc bánh hoàng tô vàng óng còn nóng hổi được bưng lên, lỗ mũi Tiền Thạch tự nhiên nở to, muốn mỗi hơi hít vào có thể ngửi được nhiều mùi thơm hơn. Lúc chưa ngửi thấy thì không thấy thế nào, giờ ngửi thấy rồi lập tức cảm thấy mình hình như giống quỷ chết đói.
"Thơm quá!" Triệu Hổ bảo Tiền Thạch tuyệt đối đừng khách khí, "Ngươi mau nếm thử đi, ngươi là khách, ngươi ăn rồi ta mới dám động đũa."
"Vậy ta không khách khí nữa."
Tiền Thạch làm một động tác khách khí gật đầu cảm ơn, mới cầm đũa dùng đĩa lót bên dưới, cẩn thận kẹp một miếng điểm tâm đưa vào miệng, vừa cắn đến lớp ngoài, vỏ bánh giòn đã bắt đầu rơi vãi vụn, ăn đến bên trong thì một lớp mềm mềm dẻo dẻo, rồi một lớp nhân đậu đỏ ngọt ngào tinh tế, cuối cùng ăn đến lòng đỏ trứng muối thơm lừng chảy dầu, quả thực không thể dừng lại được!
Một miếng bánh hoàng tô xuống bụng, rồi uống hai ngụm trà ấm nhạt giải ngấy, khiến người ta cảm thấy khoái sự nhân sinh chẳng qua cũng chỉ đến thế, cảm giác thỏa mãn tràn đầy.
Tiếng lòng Tiền Thạch: [Trời ơi, rốt cuộc đây là điểm tâm gì mà ngon dữ vậy? Mình chưa từng thấy bao giờ. Phủ Khai Phong này quả nhiên không hổ là thủ phủ của Đại Tống, phủ đệ nguy nga khí phái không nói, bên trong càng là nhân tài kiệt xuất, ngay cả đầu bếp cũng không tầm thường. Ngon, thật sự quá ngon... À mà, vừa nghe tên Triệu Hổ kia nói đầu bếp này vừa biết nấu ăn lại biết phá án, đặc biệt lanh lợi thông minh, vậy mình phải cẩn thận gấp bội mới được.]
Triệu Hàn Yên lúc đầu nghe tiếng lòng Tiền Thạch còn cười tủm tỉm rất vui vẻ, nghe đến cuối cùng thì nụ cười nơi khóe miệng cứng lại, nàng lại nhìn vẻ mặt chất phác đang cười của Tiền Thạch, thất vọng rũ mắt đặt chén trà xuống.
Tiền Thạch vẫn còn đắm chìm trong mùi vị của bánh hoàng tô, đợi đồ ăn trong miệng nuốt xong, mắt hắn liền không ngừng liếc nhìn những chiếc bánh hoàng tô còn lại trong đĩa, hiển nhiên vẫn muốn ăn.
Triệu Hàn Yên cười mời Tiền Thạch ăn tiếp.
Tiền Thạch cũng không khách sáo nữa, cảm ơn xong, dùng đũa kẹp thêm một miếng nữa. Còn về phần Triệu Hổ, lúc này đã dồn hết sự chú ý vào việc nghiên cứu nhân bánh hoàng tô, trong đầu đầy tiếng lòng thán phục ngon quá, rất muốn biết điểm tâm này tên là gì cứ lặp đi lặp lại. Vì thấy Triệu Hàn Yên và Tiền Thạch đang nói chuyện, hắn vẫn không có cơ hội hỏi.
Triệu Hàn Yên sớm đã tự động che chắn tiếng lòng của Triệu Hổ rồi, chỉ tập trung vào Tiền Thạch, đúng lúc Tiền Thạch đang kẹp miếng bánh hoàng tô tiếp theo chuẩn bị đưa vào miệng, Triệu Hàn Yên cố tình lên tiếng.
Tiền Thạch nghe thấy đối phương nói chuyện với mình, vì phép lịch sự đương nhiên không thể ăn uống, vội vàng đặt điểm tâm xuống, mỉm cười lắng nghe câu hỏi của Triệu Hàn Yên.
"Nói lời này có thể hơi mạo phạm, dù sao ta và Lan Nhi không có quan hệ huyết thống gì, nhưng ở chung lâu rồi, ta thật sự coi con bé như thân muội muội, chuyện con bé không nói được quả thật có chút phiền phức. Không biết sau này các vị đã có dự định gì cho Lan Nhi chưa?"
Tiền Thạch sững sờ, cười tủm tỉm nói: "Có chứ, đương nhiên là có rồi. Nhưng giờ Lan Nhi còn nhỏ quá, chưa nghĩ xa đến mức đó."
Triệu Hàn Yên lộ ra vẻ mặt có vẻ hiểu ý hắn, gật gật đầu.
Tiền Thạch đợi một lát, thấy Triệu Hàn Yên vẫn chưa nói chuyện với mình, cho là đối phương đang đợi hắn ăn xong điểm tâm rồi nói, bèn cúi đầu một lần nữa đi kẹp bánh hoàng tô, thấy bánh hoàng tô sắp đến miệng rồi, hắn lại nghe thấy đối phương lên tiếng.
Triệu Hàn Yên: "Dự định ban đầu thì sao?"
Tay Tiền Thạch run lên, bất đắc dĩ lại một lần nữa đặt đũa xuống, giữ thái độ mỉm cười lịch sự như trước nhìn Triệu Hàn Yên. Miếng bánh hoàng tô đến miệng rồi lại không ăn được, làm hắn ngứa ngáy trong lòng, có chút mất kiên nhẫn.
"Dự định ban đầu, chính là tìm một nơi an cư lạc nghiệp, ở gần thành Đông Kinh là tốt nhất, không tìm được thì đi nơi khác." Tiền Thạch ngoan ngoãn trả lời.
Tiếng lòng Tiền Thạch: [Tên đầu bếp này nấu ăn thì ngon thật, nhưng nói chuyện sao mà phiền vậy, hỏi đi hỏi lại mấy chuyện đó, ta đã trả lời rồi mà hắn như không nghe thấy sao? Có thể để ta yên ổn ăn điểm tâm không? Về sau Lan Nhi thế nào liên quan gì đến hắn, một nữ tử bị câm thì có thể có tiền đồ gì, rước một đứa câm về còn phiền phức thế này.]
"Sở dĩ ta hỏi nhiều như vậy, là vì trước kia nhà hàng xóm có một chất nữ, cũng giống Lan Nhi, không biết nói chuyện, nhưng Lan Nhi là bị dọa nên mới không nói, biết đâu sau này sẽ khỏi, còn cô bé kia vốn bẩm sinh đã không nói được, không khỏi được. Cha nương mất sớm, đại bá liền tùy tiện gả nó cho một nhà khác làm đồng dưỡng tức*, đổi lấy một lượng bạc cho nhi tử mình cưới thê tử. Về sau đứa nhỏ kia bị tra tấn đánh đập mà chết bệnh, họ cũng chẳng đến nhìn một lần. Tàn nhẫn đến cực điểm, khiến nhiều người ngoài nhìn cũng khó chịu." Triệu Hàn Yên tùy tiện bịa một câu chuyện, chỉ là để thử, xem phản ứng của Tiền Thạch.
*Đồng dưỡng tức: Con dâu nuôi từ bé
Tiền Thạch gượng cười hai tiếng: "Lại có chuyện như vậy sao, tên đại bá ấy thật quá đáng, một cô bé đáng thương như vậy mà còn hại nó."
Triệu Hổ trong miệng còn nhai bánh hoàng tô, nghe xong câu này, tiếc nuối nuốt hết vào bụng, uống ngụm nước rồi nói: "Quá vô lương tâm thật, nhưng Triệu huynh đệ cứ yên tâm, Tiền đại ca sẽ không làm vậy đâu, hắn sẽ đối tốt với Lan Nhi. Hơn nữa còn có tổ mẫu của Lan Nhi, chắc chắn cũng thương yêu nó."
"Vậy sao? Tổ mẫu Lan Nhi năm nay bao nhiêu tuổi?" Triệu Hàn Yên hỏi, ánh mắt lại nhìn sang Tiền Thạch.
Ánh mắt Tiền Thạch lóe lên: "Sáu... sáu mươi rồi."
"Xem ta này, hỏi nhiều quá, ngươi ăn điểm tâm đi." Triệu Hàn Yên ra hiệu, thành ý xin lỗi nói lần này sẽ không hỏi nữa.
Tiền Thạch trấn định tâm thần, mới gắp bánh hoàng tô đưa đến miệng. Trước khi ăn, hắn dừng lại một chút, chắc chắn Triệu Hàn Yên không hỏi tiếp nữa mới vội vàng bỏ vào miệng. Cái cảm giác ngứa ngáy bị món ăn câu dẫn giờ mới được thỏa mãn.
Tiếng lòng của Tiền Thạch: [Đưa vào miệng là dễ chịu hơn hẳn, nhưng không thể tham nữa, cứ cảm thấy tên đầu bếp này có thể nhìn xuyên người ta bằng mắt, ta phải nhanh chóng rời đi, không thể để bọn họ nhận ra điều gì.]
Triệu Hàn Yên đặt chén trà xuống.
Tiền Thạch đứng dậy, dù còn lưu luyến bánh hoàng tô, nhưng ăn hai cái là đủ, nếu tiếp tục sẽ dễ bị hỏi ra tâm tư.
Triệu Hàn Yên miễn cưỡng nhếch môi cười với hắn một cái, nhìn hắn cáo từ rồi xoay người, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
Triệu Hổ tiễn Tiền Thạch xong trở lại hỏi Triệu Hàn Yên thế nào.
"Triệu đại ca đã từng đến nhà hắn ở Trần Châu chưa?" Triệu Hàn Yên hỏi.
"Chưa, là Bao đại nhân sai người gửi thư xuống, bảo Vương tri huyện ở Trần Châu giúp tìm thân nhân của Tiền Thụ. Sau đó Tiền Thạch đến bái kiến, biết chuyện Lan Nhi xong về nhà bàn bạc, rồi quyết định cùng chúng ta lên kinh, muốn tự mình đón Lan Nhi về." Triệu Hổ giải thích.
"Người này có vấn đề, ta không tin hắn." Triệu Hàn Yên nói, "Không thì như vậy, để hắn tìm nhà ở gần kinh thành trước, đợi ổn định rồi hãy đến đón Lan Nhi."
"Ta thấy là ngươi không nỡ để muội muội Lan Nhi đi thì có. Người ta là thúc phụ của Lan Nhi, theo lý phải đón về, ngươi cản không được đâu."
"Nực cười, sao lại không cản được. Cùng lắm ta nói Lan Nhi không ở đây, không biết đi đâu rồi, hắn còn có thể ép ta giao người sao. Triệu đại ca cũng nói ta với Lan Nhi chả liên quan gì, nó ở đâu cũng chẳng liên quan ta, hắn cố tình đối đầu, ta bảo hắn khỏi cần tìm ta đòi người." Ánh mắt Triệu Hàn Yên sắc bén, "Người này không đáng tin, nói năng lộn xộn. Không tin thì Triệu đại ca phái người đến Trần Châu điều tra xem nhà hắn thực sự thế nào, có đúng như hắn nói không. Nếu đúng, ta sẽ giao người."
Triệu Hổ nghĩ bụng Triệu tiểu huynh đệ đây chắc là lo Lan Nhi gặp cảnh như cô bé hàng xóm trong lời kể ban nãy nên mới thận trọng như vậy, đứa nhỏ đúng là đáng thương, phải thương yêu thêm.
"Được, vậy ta sẽ phái người cưỡi ngựa nhanh đến Trần Châu điều tra."
Triệu Hàn Yên đồng ý và cảm tạ Triệu Hổ đã để tâm. Tiếp theo vẫn còn một bàn tiệc phải chuẩn bị, nàng không rảnh nói nhiều nữa. Xuân Lai và Xuân Khứ đã tới báo rằng nguyên liệu đã chuẩn bị xong.
Sau đó Triệu Hàn Yên bận rộn một lúc lâu, mất chừng một canh giờ rưỡi mới hoàn thành toàn bộ món ăn trong thực đơn. Cộng với đậu phộng chiên và chân ngỗng ướp rượu Xuân Lai mới mua về, vừa đủ tám món một canh.
Món ăn vừa dọn xong, Lai Vượng cười hớn hở đem cái lò nướng vừa lấy từ tiệm rèn về cho Triệu Hàn Yên xem.
"Xem thử được không?"
Triệu Hàn Yên kiểm tra cái máng sắt, thấy nó được đúc dày dặn, nặng trịch, đúng là tay nghề của thợ rèn giỏi, thứ này e là truyền mấy đời cũng không hỏng được. Kích thước chiều rộng và chiều cao của lò nướng cũng gần giống như nàng yêu cầu, đặt than hồng lên là có thể nướng thịt xiên ngay.
"Tốt, trực tiếp mang ra phía trước Tam Tư Đường." Thịt xiên chưa được ướp sẵn, chỉ có thể phết thêm nhiều nước sốt trong quá trình nướng để tăng hương vị. Quan trọng là mọi người cùng nhau vui vẻ, ăn lấy không khí.
Triệu Hàn Yên phụ trách thái thịt, Tú Châu và Xuân Khứ giúp xâu thịt. Dù sao thì đao pháp thái thịt của Triệu Hàn Yên cũng nhanh, chớp mắt đã đầy một chậu thịt, mà hai người kia mới xâu được vài xiên.
Lúc này, Vương Triều được lệnh đến gọi Triệu Hàn Yên đi ăn cơm, "Mọi người đều đông đủ rồi, chỉ thiếu một mình Triệu tiểu huynh đệ, đang bận gì thế?"
Sau khi Vương Triều biết được tình hình, thở dài một tiếng "đơn giản", xoay người bỏ đi, không lâu sau, hắn dẫn Mã Hán, Triệu Hổ và Trương Long đến. Bốn người xắn tay áo rửa tay, đông người thì làm nhanh, mỗi người làm vài xiên, chỉ trong chốc lát uống một tách trà là xong hết.
Tú Châu vội nói: "Những món còn lại để ta làm là được, lần trước công tử làm ta đều học được kha khá, chỉ cần các vị không chê tay nghề của ta thô vụng là được."
"Không chê, không chê, ngươi có xâu một cục đá ta cũng ăn." Triệu Hổ cười hì hì nói.
Tú Châu bật cười khúc khích, ngượng ngùng cúi đầu tiếp tục làm việc.
Triệu Hàn Yên liếc nhìn hai người, rồi lại nhìn sang Xuân Khứ đang có vẻ mặt hơi thất thần, có chút không hiểu.
Là nàng quá cổ hủ, hay là thời cổ đại này khai hóa quá nhanh?
Triệu Hàn Yên chưa kịp nghĩ kỹ, thì đã bị Bạch Ngọc Đường đến sau gọi đi.
"Đã nói là mọi người cùng nhau ăn mừng, vậy mà đệ lại trốn ở đây chỉ lo làm đồ ăn cho người khác." Bạch Ngọc Đường đi ở phía trước, Triệu Hàn Yên chỉ thấy được bóng lưng của hắn, rồi lại nghe hắn nói, "Đệ vất vả quá rồi."
"Chỉ cần thấy có người thích ăn đồ do ta làm, ta liền thấy vui, khi vui vẻ thì không hề thấy vất vả chút nào." Triệu Hàn Yên vui vẻ nói.
Đến Tam Tư Đường sau, Triệu Hàn Yên nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt của Bao Chửng và Công Tôn Sách, hai người đồng thanh nói: "Ngồi bên cạnh ta."
Nói xong, hai người đều ngẩn ra, tiếp đó lại nói với Triệu Hàn Yên một câu.
"Vậy ngươi đến bên cạnh Bao đại nhân."
"Vậy ngươi đến bên cạnh Công Tôn tiên sinh."
Vương Triều và những người khác đến sau, nghe thấy lời này đều ha ha cười rộ lên.
Bao Chửng và Công Tôn Sách nhìn nhau một cái, cũng cảm thấy buồn cười vô cùng.
"Triệu tiểu huynh đệ quá đáng yêu, vốn dĩ ta cũng muốn nói một câu như vậy, nhưng cảm thấy không giành được người khác nên thôi không nói." Triển Chiêu nhìn Triệu Hàn Yên bằng ánh mắt tán thưởng mỉm cười, thuận tiện liếc nhìn Bạch Ngọc Đường một cái.
"Mọi chuyện phức tạp rồi, xin hỏi Triệu tiểu huynh đệ rốt cuộc ngồi ở đâu? Đáp án, vẫn chưa quyết định được." Mã Hán hóng hớt nói.
"Xếp chỗ ngồi theo phẩm cấp đi, ngồi còn phải tốn thời gian, chẳng phải thức ăn sẽ nguội mất sao." Triệu Hàn Yên đề nghị.
Mọi người nhao nhao tán thành, sau khi ngồi xuống thì bắt đầu ăn uống. Vì là tiệc ăn mừng, khác với bữa cơm chính thức, mọi người uống rượu nói chuyện phiếm, chơi trò chơi đoán rượu này nọ, tửu lượng Triệu Hàn Yên không tốt, ăn no nửa bụng thì đi nướng thịt. Tú Châu và Xuân Lai Xuân Khứ cũng giúp một tay làm, nướng xong một phần đưa cho Bao đại nhân và những người khác làm mồi nhắm rượu, một phần bọn họ tự chia nhau ăn.
"Cứ ngồi nói chuyện như vậy thì vô vị quá nhỉ, chúng ta cá cược chút gì đó thú vị được không?" Vương Triều đề nghị.
"Cấm cờ bạc." Công Tôn Sách cười liếc nhìn Vương Triều một cái, nhắc nhở.
"Chỉ lần này thôi, thật ra cũng không tính là cờ bạc, chỉ là chơi cho vui, thật ra ta luôn tò mò, không biết mọi người có tò mò không." Vương Triều cố ý giấu ý.
"Nói mau."
Bao Chửng lúc này bị câu lên sự tò mò, đặt đũa xuống, nhìn Vương Triều.
Vương Triều càng có hứng thú, hỏi mọi người: "Nam hiệp đại danh đỉnh đỉnh và Cẩm Mao Thử đại danh đỉnh đỉnh của chúng ta, ai võ công giỏi hơn?"
"Triển đại ca!" Triệu Hổ lập tức nói.
Mã Hán đảo tròng mắt, áy náy nhìn Triển Chiêu một cái, "Mặc dù ta rất kính phục Triển đại ca, nhưng ta nghĩ Bạch thiếu hiệp lợi hại hơn!"
"Huynh này thật không nghĩa khí nha, bình thường Triển đại ca đâu có ít chiếu cố huynh đâu!" Trương Long nói nhỏ mắng hắn không có tình nghĩa.
"Việc này không liên quan gì đến chuyện có chiếu cố hay không, không phải đang cá cược sao, phải nói theo sự thật chứ. Ta thấy võ công của Triển đại ca cao thì cao thật, nhưng không lanh lợi bằng Bạch thiếu hiệp. Bạch thiếu hiệp làm việc đâu có luận thủ đoạn, chiêu thức vì thế mà càng nhiều, càng linh hoạt, dễ dàng chiến thắng hơn." Mã Hán thì thầm giải thích với Trương Long.
Trương Long nghe xong, lập tức rướn cổ nói với Vương Triều: "Ta cược Bạch thiếu hiệp!"
Vương Triều nói: "Vậy ta nhất định là Triển đại ca rồi. Công Tôn tiên sinh và Bao đại nhân thì sao?"
"Các ngươi thật vô vị, sao có thể tùy tiện lấy chuyện của người khác ra mà cá cược chứ." Công Tôn Sách không đồng tình.
Bao Chửng cũng gật đầu, nhưng biết bọn họ chỉ đùa giỡn, nên không tham gia, cứ mặc họ chơi đùa.
"Hai đối hai rồi, hỏi ý kiến Triệu tiểu huynh đệ xem." Mã Hán đề nghị xong, liền cao giọng hỏi Triệu Hàn Yên đang nướng thịt ngoài kia chọn ai.
Triển Chiêu nãy giờ vẫn xem náo nhiệt với nụ cười bên môi, Bạch Ngọc Đường vẫn uống rượu lạnh nhạt không đổi sắc mặt, lúc này đều chuyển mắt nhìn về phía đó, đều muốn biết Triệu Hàn Yên sẽ cược ai thắng.
Lời tác giả muốn nói:
Triệu Hổ: Lại đây lại đây, livestream kèo cược, ai theo Triển Chiêu xin nhấn like bình luận 666, ai theo Bạch Ngọc Đường xin nhấn like bình luận 888, người thắng sẽ được một mâm bánh hoàng tô do tiểu đầu bếp làm!
Vương Triều: 666
Mã Hán: 888
Công Tôn Sách: Đừng đùa nữa.
Bao Chửng nhấn like một cái, nhưng không bình luận.
Yến Thù: 666888
Bàng thái sư: 44444444
Triệu Trinh: Livestream trái phép, khóa phòng! Tịch thu phần thưởng!