Chương 60
Chương 60: Thỏ nướng - Đậu phộng chiên - Bánh nướng giòn
Triệu Hàn Yên nhìn chằm chằm bóng lưng của Tiết chưởng quầy rời đi, thất thần.
Bạch Ngọc Đường đi đến bên cạnh, hỏi Triệu Hàn Yên: "Trùng hợp?"
Triệu Hàn Yên lắc đầu nói không biết, thoáng thấy Bạch Ngọc Đường nhanh chóng lên ngựa rồi chào tạm biệt nàng.
"Huynh không về cùng ta à?" Triệu Hàn Yên hỏi.
"Ta còn có việc, đi trước một bước." Bạch Ngọc Đường chắp tay chào Triệu Hàn Yên, rồi thúc ngựa phóng đi.
Triệu Hàn Yên nhìn Bạch Ngọc Đường phi nước đại khuất xa, chớp chớp mắt, một lúc sau mới hoàn hồn lại. Không hiểu Bạch Ngọc Đường có chuyện gì mà phải đi gấp như vậy, rõ ràng mọi người đều về kinh thành cùng nhau.
"Chạy nhanh thật."
Trương Lăng vẫn còn ngây ngốc dắt ngựa đứng đó, vẻ mặt hâm mộ nhìn bóng lưng sắp biến mất ở cuối đường, không kìm nén được sự sùng bái trong mắt, "Bạch thiếu hiệp quả nhiên không hổ danh là Cẩm Mao Thử nổi tiếng giang hồ, ngay cả phong thái cưỡi ngựa cũng đặc biệt tiêu sái, đẹp trai quá!"
Triệu Hàn Yên cũng leo lên ngựa, gọi Trương Lăng nên đi thôi.
Trương Lăng đứng tại chỗ trước tiên suy ngẫm động tác lên ngựa vừa rồi của Bạch Ngọc Đường, chuẩn bị thử làm một lần. Trước tiên nhấc chân phải lên, rồi nhảy vút lên đầy anh dũng, nhanh chóng và vững vàng ngồi trên yên ngựa, sau đó vung roi đầy phong độ, thúc ngựa phi nhanh.
"Rõ rồi!" Trương Lăng đáp lại tiếng gọi của Triệu Hàn Yên xong, hai mắt nhìn chằm chằm con ngựa trước mặt mình. Con ngựa cũng đang dùng đôi mắt đen nhánh nhìn Trương Lăng, phụt phụt thở ra hai hơi.
Trương Lăng nhanh chóng nhấc chân phải lên nhào về phía con ngựa...
Một tiếng ngựa hí.
"Phịch!"
Trương Lăng đầu cắm xuống đất, ngã sấp mặt.
Con ngựa vốn đứng đàng hoàng trước mặt Trương Lăng đã dời chỗ, né sang một bên rất xa, vừa bực bội thở phì phì bằng lỗ mũi, vừa nhấc bốn vó, vẻ mặt hình như chê bai muốn bỏ đi nhưng vì có nhiệm vụ nên đành miễn cưỡng ở lại.
Đám nha sai thấy thế đều cười ồ lên, hỏi Trương Lăng: "Lên ngựa thì lên ngựa thôi, sao không nắm dây cương, còn đá vào bụng ngựa nữa!"
Trương Lăng bò dậy từ dưới đất, ngượng ngùng phủi phủi đất trên người, quát họ không được cười.
"Ha, ta biết rồi, hắn muốn học Bạch thiếu hiệp kiểu đó, nhảy vút một cái, rồi bay vèo đi mất. Nào ngờ mình nhảy vút một cái, "phịch" cái chìm xuống luôn!" Lại có tên nha sai khác đùa cợt.
Mọi người lại được một trận cười ầm ĩ, sự mệt mỏi sau khi thức trắng đêm giảm bớt đi không ít.
Trương Lăng ngượng nghịu trừng mắt nhìn họ, "Đi đi đi, mau đi thôi, nhanh về bẩm báo rồi về nhà ngủ cho khỏe."
Mọi người vừa nghe đến ngủ, cũng đều im lặng, chuẩn bị xuất phát.
Triệu Hàn Yên mỉm cười hỏi Trương Lăng ngã có bị thương không.
"Thấy chưa, đây mới là người tốt, mấy người chỉ biết cười nhạo ta thôi." Trương Lăng miệng không tha người, nhân cơ hội mắng lại họ một trận, rồi mới lắc đầu với Triệu Hàn Yên nói không sao, sau đó nắm dây cương, vẫn lên ngựa một cách quy củ, thật thà như bình thường.
Cả đoàn người xuất phát.
Trên đường về, Triệu Hàn Yên suy nghĩ một chút về lời lẽ, về phòng xong liền viết một phong thư, bẩm báo đại khái tình hình cho Triệu Trinh. Cách gửi thư vẫn đi theo lối cũ, nhân lúc Xuân Lai không có trong phòng, sai Tú Châu nhét dưới gối hắn.
Triệu Hàn Yên ngáp hai cái liên tiếp. Lúc này cơn buồn ngủ ập đến, đến mức đáng lẽ giờ ăn cơm cũng không thấy đói. Nàng muốn tắm nước nóng rồi ngủ một giấc, nhưng cân nhắc Bạch Ngọc Đường rất có thể ở ngay phòng bên cạnh, một mặt gọi Tú Châu đến giúp canh chừng, một mặt đi gõ cửa phòng Bạch Ngọc Đường. Nghe trong phòng không có tiếng động, Triệu Hàn Yên liền khẽ đẩy cửa thò đầu vào xem, thấy trong phòng trống không căn bản chẳng có ai, biết Bạch Ngọc Đường chắc đi làm việc gì đó chưa về, càng yên tâm hơn, giục Tú Châu mau chuẩn bị nước.
Sau khi tắm rửa sảng khoái, Triệu Hàn Yên nằm trên giường ngủ say.
Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã xế chiều.
Tú Châu cười nói với Triệu Hàn Yên rằng đã gửi thư xong rồi. Vì Triệu Hàn Yên quá mệt mỏi nên lúc trước Tú Châu không dám nói nhiều. Giờ thì khác rồi, Tú Châu vừa hầu hạ Triệu Hàn Yên thay y phục vừa liên tục nói mình rất nhớ nàng.
"Đêm qua nhớ công tử đến mức không ngủ được luôn ạ."
"Mới có một ngày thôi mà." Triệu Hàn Yên lại hỏi Tú Châu và Tô Việt Dung sống chung thế nào.
"Cô nương ấy là người rất tốt, nhưng một nữ nhân một mình nuôi con thật không dễ dàng gì," Tú Châu thở dài, chợt nhớ ra chuyện gì đó, kể cho Triệu Hàn Yên biết hôm qua Tưởng Bình có đến, "Nói là đã giúp Tô cô nương tìm được căn nhà thích hợp rồi, cách phủ Khai Phong không xa. Lát nữa mua thêm hai cô nha hoàn, dọn dẹp sửa sang lại xong, là có thể dọn đến ở được rồi!"
Triệu Hàn Yên gật đầu: "Vậy thì tốt quá."
"Vậy là nô tỳ có thể sớm quay về bên cạnh công tử rồi!" Tú Châu vui vẻ lại ôm lấy cánh tay Triệu Hàn Yên.
Lúc này bên ngoài có người gõ cửa, rồi đẩy cửa bước vào. Tú Châu vội vàng buông tay ra, nhưng hành động không nhanh bằng người đến. Cho nên khi Bạch Ngọc Đường bước vào, vừa thấy cảnh Tú Châu đang rụt tay ra khỏi nách Triệu Hàn Yên, nụ cười trên mặt đã tắt. Tú Châu thấy Bạch Ngọc Đường thì có chút câu nệ cúi đầu, vội vàng quay người đi rót trà cho mình. Còn trong mắt Bạch Ngọc Đường, thì đó là vì ngại ngùng mà né tránh.
Nghe Triệu Hàn Yên hỏi, Bạch Ngọc Đường nói với Triệu Hàn Yên: "Sử phán quan tìm chúng ta."
Triệu Hàn Yên vì vừa rồi không nghe thấy tiếng bước chân Bạch Ngọc Đường đến, hơi lo lắng không biết chuyện nàng và Tú Châu nói về việc gửi thư có bị Bạch Ngọc Đường nghe thấy không. Nhưng lúc này nhìn sắc mặt Bạch Ngọc Đường như thường, chắc là không phát giác ra gì. Hơn nữa Triệu Hàn Yên cũng xác định hai người nói chuyện đó rất nhỏ tiếng, dù có người đứng ngoài tường cũng không nghe thấy gì đâu, huống chi Bạch Ngọc Đường cũng không phải loại người nghe lén.
Triệu Hàn Yên nghĩ Sử phán quan chắc là muốn họ về bẩm báo chuyện Tử Yên Quan, vội vàng đồng ý, cùng Bạch Ngọc Đường đi.
Sử phán quan đang đợi trong Tam Tư Đường, thấy hai người bước vào, vội vàng đứng dậy đón, cảm thán hai người vất vả, đa tạ họ đã ra sức giúp phủ Khai Phong phá án.
Sử phán quan tuổi khoảng bốn mươi, tính tình bình thường không có gì nổi bật, là người nổi tiếng hiền lành dễ tính ở phủ Khai Phong, mọi người thường ngày đều thích ở chung với ông ta. Nhưng hiền lành dễ tính cũng chỉ giới hạn ở lúc bình thường không có việc gì thôi, nếu là làm việc công, nhất định sẽ công tư phân minh không thiên vị, điểm này rất giống Bao đại nhân, nên cũng được Bao đại nhân coi trọng.
Lần này Bao Chửng đi Trần Châu, rất yên tâm giao phó mọi việc của phủ Khai Phong cho Sử phán quan quản lý.
Sử phán quan nghe Triệu Hàn Yên kể tóm tắt vụ án Tử Yên Quan xong, tặc lưỡi không thôi, chỉ cảm thán vụ án kinh hãi, "May mắn có Yến đại nhân, Triệu tiểu huynh đệ và Bạch thiếu hiệp ở đây, đổi lại người bình thường tuyệt đối sẽ không suy xét sâu đến mức đó, phá án triệt để như vậy."
Sử phán quan cười mời Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường uống trà, bảo hai người nghỉ ngơi cho khỏe, và đa tạ hai người đã ra sức vì phủ Khai Phong.
Ra khỏi Tam Tư Đường xong, Bạch Ngọc Đường hai lần nhìn Triệu Hàn Yên, rồi mới mở miệng lần nữa: "Ta đã săn được hai con thỏ trên Tử Yên Sơn, đệ ăn món thỏ nướng chưa?"
Triệu Hàn Yên lắc đầu. Hễ nhắc đến chuyện ăn uống hay nấu nướng gì đó, mắt Triệu Hàn Yên nhất định sẽ sáng hơn bình thường vài phần. Nàng vội vàng hỏi Bạch Ngọc Đường làm thỏ nướng thế nào, nhưng chưa kịp để Bạch Ngọc Đường trả lời, nàng đã hoàn hồn lại rồi.
"Không đúng, trên Tử Yên Sơn chúng ta luôn ở cùng nhau, huynh săn thỏ lúc nào? Hơn nữa lúc về cũng không thấy huynh mang thỏ."
"Có lẽ đệ không chú ý thôi." Giọng Bạch Ngọc Đường quả quyết, đến mức Triệu Hàn Yên thật sự nghi ngờ mình đã không chú ý thật. Thực ra Bạch Ngọc Đường để tránh Triệu Hàn Yên phát hiện, cố ý bọc con thỏ bằng vải đen, nhờ một tên nha sai giúp mang về một cách bí mật. Đương nhiên bản thân tên nha sai cũng không biết chuyện này là "bí mật".
Từ hôm qua đến sáng nay, khoảng thời gian duy nhất Triệu Hàn Yên không ở cùng Bạch Ngọc Đường, chính là lúc ngủ nửa đêm, ước chừng chỉ khoảng một canh giờ thôi. Sau đó thì xảy ra chuyện đạo đồng gác cổng giết Đông Lâm. Xem ra Bạch Ngọc Đường đã lợi dụng khoảng thời gian nghỉ ngơi ít ỏi đó, vào núi tìm thỏ. Mặc dù biết kỹ năng sinh tồn ngoài trời của Bạch Ngọc Đường rất giỏi, nhưng ban đêm trời tối, thỏ rừng lại chạy nhanh như quỷ, người có kỹ năng đến mấy thì việc bắt thỏ trong đêm cũng rất khó khăn. Mấu chốt là hắn đã bỏ ra thời gian nghỉ ngơi ít ỏi đó để làm việc này.
"Được thôi, vậy chúng ta cùng nhau làm món thỏ nướng nhé!" Triệu Hàn Yên cảm kích tâm ý của Bạch Ngọc Đường, reo lên đầy vui vẻ. Đồ ăn hoang dã đều ngon cả! Nấm mật ong ăn lúc trước đã thơm lắm rồi, thỏ rừng là thịt, chắc chắn thơm gấp trăm lần nấm.
"Đã làm xong rồi." Giọng Bạch Ngọc Đường thản nhiên nói, nghe có vẻ không vui, nhưng khóe miệng nhếch lên đã thể hiện rõ ràng tâm trạng hắn lúc này đang rất tốt.
Triệu Hàn Yên sửng sốt, "Làm xong rồi?" Tối hôm qua Bạch Ngọc Đường đã không nghỉ ngơi, giờ mới về phủ Khai Phong chưa được bao lâu, hắn đã nướng xong thỏ rồi à, chẳng lẽ trước đó thúc ngựa chạy về gấp chính là vì nướng thịt thỏ?
Triệu Hàn Yên cúi mắt suy tư, liếc thấy một vệt tro đen trên vạt áo Bạch Ngọc Đường. Nàng thường làm việc trong bếp, tự nhiên nhận ra ngay đó là tro dưới đáy nồi.
Mọi người sau khi về đều mệt rã rời lăn ra ngủ, không ai là không nghỉ ngơi chỉnh đốn, chỉ riêng Bạch Ngọc Đường lại chạy ra phòng bếp...
Triệu Hàn Yên càng thấy cảm động hơn, không ngờ lúc đó hắn chỉ nghĩ thoáng qua thôi, lại thật sự chuẩn bị món ăn này một cách nghiêm túc đến vậy.
"Đa tạ huynh, đã đặc biệt làm món này cho ta."
Bạch Ngọc Đường nhướng mày, sửa lời Triệu Hàn Yên, "Ta chỉ muốn ăn thôi, săn dư một con ăn không hết, nên mới tiện thể rủ đệ ăn cùng."
"Ha ha, được." Triệu Hàn Yên liên tục gật đậu phụ họa, cũng không vạch trần Bạch Ngọc Đường.
Triệu Hàn Yên vui vẻ định đi theo Bạch Ngọc Đường ra phòng bếp, bị Bạch Ngọc Đường đuổi về.
"Cứ đợi trong phòng là được."
Triệu Hàn Yên vốn muốn xem thịt thỏ nướng thế nào, nhưng vì đây là tâm ý của Bạch Ngọc Đường, đành ngoan ngoãn gật đầu, về phòng chờ.
Khi Bạch Ngọc Đường đến nơi, Lai Vượng vội vàng chạy đến thưa với Bạch Ngọc Đường: "Lần lửa cuối cùng này cũng gần được rồi, chắc chắn sẽ ngon."
Bạch Ngọc Đường gật đầu, bảo Lai Vượng mau lấy thỏ ra. Để lại một cái đùi thỏ cho Lai Vượng, số còn lại chặt ra bày lên đĩa xong, tự mình bưng đi.
Triệu Hàn Yên về phòng, phát hiện Trương Lăng đang xách hộp đồ ăn bày lên bàn.
"Đây là gì?"
Trương Lăng còn tưởng Triệu Hàn Yên hỏi món ăn, giải thích rất kỹ càng: "Đậu phộng chiên nhà Tôn đại nương ở cầu Châu, đậu hũ khô chiên nhà Lưu đại nương, chân vịt ủ rượu tiệm Miêu ký, với lại bánh Tô hộp và canh trứng bồ câu nấu nấm măng Trạng Nguyên Lâu. Mỗi món ở đây đều là đặc sản nổi tiếng nhất thành Đông Kinh, ăn rồi chỉ muốn ăn mãi cả đời."
Triệu Hàn Yên vốn nghĩ mấy món bày trên bàn chỉ là đồ nhắm rượu làm đại, nghe giới thiệu xong, kinh ngạc vô cùng, hỏi có phải Trương Lăng mua không.
"Ta chỉ giúp mua hai món ở Trạng Nguyên Lâu thôi, mấy món đằng trước đều do Bạch ngũ gia mang về, hình như là đi làm việc về tiện đường mua. À phải rồi, suýt chút nữa ta quên mất, còn có một món ngon hơn nữa." Trương Lăng vội vàng đi lấy hộp đồ ăn khác.
Đồ trong hộp đồ ăn này mới thật sự tinh tế, bên dưới đặt một cái đĩa sắt, có hai cục than củi, bên trên gác một cái vỉ sắt, trên vỉ lót lá sen khô, trên lá sen thì đặt ngay ngắn ba cái bánh vàng óng ánh hấp dẫn.
"Đây là bánh nướng?" Triệu Hàn Yên tuy nhìn một cái đã nhận ra, nhưng thấy cách bảo quản cầu kỳ như vậy, hơi không dám nhận, bèn xác nhận lại với Trương Lăng.
"Cái này lợi hại nhất, đây là bánh nướng của lão Kim ở phố Ngự." Trương Lăng nói.
"Bánh nướng của lão Kim ở phố Ngự?" Triệu Hàn Yên chưa từng nghe qua, vừa định hỏi Trương Lăng có gì đặc biệt, thì nghe thấy Tú Châu nói Bạch Ngọc Đường đến rồi. Triệu Hàn Yên vội vàng đứng dậy ra đón, liền thấy hắn bưng một đĩa lớn thịt thỏ nướng đã được cắt thành từng lát mỏng bước vào. Kỳ lạ là bề mặt mỗi lát thịt thỏ nướng đều cháy xém màu đỏ, bên trên còn dính những hạt mè trắng hấp dẫn. Mùi thơm thoang thoảng bay vào mũi, câu dẫn con sâu thèm ăn trong bụng người ta sắp chui ra ngoài. Nàng không kìm được nuốt nước miếng ừng ực.
Bạch Ngọc Đường đặt một đĩa muối nhuyễn bên cạnh đĩa thịt thỏ.
"Khi ở ngoài không có quán xá, thường săn cái này ăn trong rừng." Bạch Ngọc Đường nói, "Đệ nếm thử xem?"
Triệu Hàn Yên đã sớm không chờ được nữa, dùng đũa gắp một miếng thịt thỏ cháy xém đỏ, chấm chút muối nhuyễn, rồi bỏ vào miệng. Vị mặn lợn cợn của hạt muối trên bề mặt thịt thỏ k*ch th*ch vị giác ở đầu lưỡi trước, nhai một cái, miếng thịt thỏ bị cắn nát liền bộc phát ra mùi thơm nồng đậm đà. Cảm giác giòn giòn sảng khoái, rất giòn, nhai nghe sừn sựt. Thỉnh thoảng ăn trúng vài hạt mè trắng, càng làm tăng thêm hương vị cho thịt thỏ.
Triệu Hàn Yên vốn tưởng rằng đồ hoang dã như thịt thỏ dù nướng, cũng khó tránh khỏi mùi tanh hôi, nhưng phần nàng ăn được nửa điểm mùi tanh cũng không có. Hơn nữa cái âm thanh giòn sừn sựt khi nhai đó dường như vang vọng trong đầu nàng, không chỉ thỏa mãn vị giác, mà còn khoái lỗ tai nữa. Càng nhai càng thơm.
Triệu Hàn Yên gắp hết lớp thịt trên xong, thấy lớp thịt dưới cũng vậy, không hề có miếng thịt nào chưa nướng qua lửa, vội vàng hỏi Bạch Ngọc Đường dùng kỹ thuật gì để nướng thịt thỏ này.
"Đồ ta làm chắc chắn không ngon bằng đồ đệ làm, thực ra cũng chẳng có kỹ thuật khử mùi tanh hay giữ độ mềm gì đặc biệt đâu. Chỉ là lột da xong, nướng trực tiếp, nướng khô chín rồi, chấm muối ăn thôi. Đồ hoang dã thường tanh hôi, thịt thỏ cũng vậy, ta mỗi lần để ăn ngon hơn, chỉ ăn lớp da giòn bên ngoài này thôi, xé xuống xong, lại tiếp tục nướng lớp tiếp theo."
Chẳng trách Triệu Hàn Yên thấy bề mặt mỗi miếng thịt thỏ đều cháy xém đỏ, hóa ra là dùng cách nướng từng lớp một.
"Ừm, quả nhiên là đồ do Bạch ngũ gia ra tay, rất ngon." Triệu Hàn Yên tiếp tục gắp thêm một miếng nữa, không chấm muối, bỏ thẳng vào miệng, cảm nhận hương vị thịt thỏ nướng thuần khiết. Nàng lại liên tục gật đầu với Bạch Ngọc Đường, khen hắn làm ngon.
Trương Lăng lúc này cũng gắp một miếng bỏ vào miệng, ngũ quan lập tức giãn ra, đầy vẻ ngạc nhiên cũng gật đầu lia lịa theo.
"Ta coi như đã hiểu rồi, người lợi hại thì làm cái gì cũng lợi hại, nhìn ngũ gia mà xem, công phu, tướng mạo, tài học đã đều đạt đến đỉnh cao rồi, giờ lại thêm một món tài nấu ăn nữa." Trương Lăng tự thấy hổ thẹn đứng dậy, chắp tay với Bạch Ngọc Đường, khẩn cầu hãy để cho những người bình thường như hắn một con đường sống.
Triệu Hàn Yên cười thở dài: "Ta có một chiêu có thể dạy ngươi."
"Chiêu gì?" Trương Lăng vội vàng hỏi Triệu Hàn Yên.
"Cứng cỏi lên." Triệu Hàn Yên đáp.
"A..." Trương Lăng than thở, dở khóc dở cười nhận mệnh, "Xem ra chỉ có thể như vậy thôi, may mà cha ta không quen biết hai vị, bằng không so sánh một chút, ta lại còn lớn tuổi hơn, lão nhân gia lại mắng ta vô dụng mất thôi."
Triệu Hàn Yên cười cười, đánh giá Trương Lăng thêm lần nữa, cảm thán hắn khá thú vị, nhưng lúc mới quen thì không vui vẻ gì mấy.
Bạch Ngọc Đường hỏi nguyên do, Triệu Hàn Yên liền kể tóm tắt lại quá trình.
Trương Lăng thẹn thùng liên tục xin lỗi, "Đừng nhắc đến chuyện lúc đầu nữa, lúc đầu ta ngốc quá, cũng là do giao du với đám công tử con nhà quyền quý đó, luôn cảm thấy mình không làm bộ làm tịch, ức h**p vài người, ra vẻ quốc cữu gia, thì mất mặt. Thật ra chuyện ta đến phủ Khai Phong làm việc bị đám đó cười chê, trong lòng càng thấy khó chịu hơn. Đến phủ Khai Phong xong, lại càng muốn ức h**p người khác để bù đắp lại. Giờ nghĩ lại lúc đầu, thật không biết mình bị chập mạch chỗ nào, làm ra chuyện hồ đồ như vậy."
Bạch Ngọc Đường liếc nhìn Trương Lăng, cười khẽ một tiếng, "Thời niên thiếu ai mà chẳng hồ đồ đôi lần."
"Thật sao?" Mặc dù Bạch ngũ gia chỉ nói một câu an ủi rất đơn giản, nhưng đối với Trương Lăng mà nói thì nó quý giá như một món bảo bối được ban ơn, "Nhưng ngũ gia tuổi còn nhỏ hơn ta, cũng chẳng thấy hồ đồ bao giờ, nói cho cùng vẫn là ta vô dụng, không có não."
"Lúc ta hồ đồ, ngươi không có mặt ở đó thôi." Bạch Ngọc Đường đáp.
Triệu Hàn Yên lại gắp một miếng thịt thỏ nữa, quan sát kỹ hồi lâu miếng thịt đó, rồi mới bỏ vào miệng. Lúc ăn vào miệng, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười rất mãn nguyện.
Bạch Ngọc Đường vừa khéo thấy cảnh này, tâm trạng càng tốt hơn, "Cũng đừng chỉ ăn thịt, ta có chuẩn bị rượu thanh mai, không nặng lắm, đệ cũng có thể uống một chút."
Bạch Ngọc Đường ở chung với Triệu Hàn Yên lâu rồi, tự nhiên hiểu rõ một vài sở thích của nàng.
Triệu Hàn Yên gật đầu, nâng chén rượu mời họ, thấy cả hai đều uống cạn chén rượu trong một hơi. Triệu Hàn Yên nửa điểm cũng không học theo họ, đưa chén rượu lên môi nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt xuống, gắp một hạt đậu phộng chiên. "Rắc" một tiếng, giòn tan vô cùng, không sống không cháy, vừa chín tới hoàn hảo, thơm nhất!
Đậu phộng là món nhắm rượu ngon nhất. Cách làm có vẻ đơn giản, nhưng kiểm soát lửa rất quan trọng. Vì món đậu phộng chiên ngon hay không, ngoài loại đậu ra, mấu chốt nhất chính là mức độ chín vừa phải khi chiên. Có thể nói lửa quyết định sự sống chết của món ăn.
"Chiên tuyệt vời thật, mỗi lần các huynh mua đều có vị này sao?" Triệu Hàn Yên hỏi.
Trương Lăng gật đầu, "Ta từng mua ba lần rồi, lần nào cũng ngon như vậy. Đây cũng là lý do đậu phộng chiên nhà Tôn đại nương nổi tiếng, mọi người đều công nhận tay nghề của bà ấy."
Bạch Ngọc Đường đồng tình, "Đầu bếp Trạng Nguyên Lâu đôi khi cũng không bằng bà ấy đâu."
Triệu Hàn Yên ghi nhớ trong lòng, quay đầu có cơ hội nàng nhất định phải đến thăm vị Tôn đại nương này một chuyến. Bất kỳ nguyên liệu nào khi nấu nướng, việc kiểm soát lửa đều là bước vô cùng quan trọng. Nấu ăn thời cổ đại không có dụng cụ khống chế lửa ổn định, lửa đốt bằng củi dù có người điều chỉnh cũng không tránh khỏi lúc to lúc nhỏ. Việc có thể thông qua tình trạng nguyên liệu để phân biệt lúc nào là đạt độ ngon nhất, tuyệt đối lợi hại. Vị Tôn đại nương biết chiên đậu phộng này chắc chắn rất giỏi phương pháp đó.
"Triệu huynh đệ, mau nếm thử cái này, bánh nướng giòn bì nhà lão Kim." Trương Lăng vội vàng bưng đĩa đựng bánh nướng đến trước mặt Triệu Hàn Yên.
"Ta thấy cách bảo quản bánh nướng này rất cầu kỳ." Triệu Hàn Yên nói xong, nghi hoặc nhìn về phía Bạch Ngọc Đường, nàng muốn biết trong chiếc bánh nướng này rốt cuộc có bí mật gì.
"Nếu mua về để lâu sẽ không còn giòn nữa. Đây là cách lão Kim dạy ta bảo quản." Bạch Ngọc Đường giải thích.
Trương Lăng có chút phấn khích hỏi Triệu Hàn Yên có biết chuyện về bánh nướng nhà lão Kim này không.
Triệu Hàn Yên khó hiểu lắc đầu, bảo Trương Lăng mau kể.
Trương Lăng: "Chỉ bán vào ngày lẻ, một ngày một trăm cái, không hơn không kém. Mỗi sáng không lâu sau khi trời sáng, sẽ xuất hiện ở phố Ngự. Nhưng bán ở đâu thì không cố định, nghe nói mỗi sáng thành Đông Kinh có ba năm trăm người đều đổ xô đi mua bánh nướng của lão, gặp được lão mua được bánh đúng là chuyện may mắn lớn. Hơn nữa dù có gặp mua được, cũng không thể mua nhiều, mỗi người chỉ được mua giới hạn ba cái thôi."
"Vậy thì chắc chắn là ngon lắm rồi."
Triệu Hàn Yên gắp chiếc bánh nướng lên cắn một miếng, bề mặt bánh lập tức phát ra tiếng giòn tan khi bị cắn đứt từng lớp. Vụn bánh giòn rơi lả tả trên bàn, dù Triệu Hàn Yên dùng chén hứng, cũng không ngăn được hết. Vì lớp vỏ rất mỏng, từng tầng từng tầng một, sau khi cắn xong vị giòn thơm trong miệng, chưa kịp nhai đã như tan ra trong miệng. Mùi thơm của bột mì lẫn với một lớp nhân mỏng tang, không ăn ra cụ thể là gì, như đậu đỏ, nhưng lại có chút mùi thịt, nói hoàn toàn là thịt, lại không có cảm giác thịt, cũng không có mùi ngấy của thịt.
Triệu Hàn Yên nuốt phần trong miệng xong, nhìn phần bánh còn lại. Từ mặt cắt chỗ nàng cắn có thể thấy bánh chia thành rất nhiều lớp. Cố đếm thử, đếm đến hơn hai mươi lớp mà vẫn chưa hết một nửa, hơn nữa nàng đếm cũng không kỹ, và bản thân mặt cắt đó cũng không thể hiện được hoàn chỉnh số lớp.
Lại nói đến phần nhân ở trung tâm, trông rất mịn, có màu đỏ đen, giống như cảm giác của nàng khi nếm thử, rất mịn như cát, là loại nhân đã được gia công tỉ mỉ, cụ thể là gì thì không thể nhìn ra bằng mắt thường, cũng không thể nếm ra công thức cụ thể bằng vị giác.
"Thế nào?" Trương Lăng hỏi.
Bạch Ngọc Đường tuy không nói gì, nhưng vẫn luôn quan sát biểu cảm của Triệu Hàn Yên khi thưởng thức bánh nướng vỏ giòn.
Triệu Hàn Yên ngước đôi mắt sáng lấp lánh lên, chỉ biết thốt lên: "Tuyệt vời quá!"
"Đúng không, đặc biệt ngon, chỉ là lão Kim bán ít quá, chứ ta đoán chỉ với cái bánh nướng này thôi là ông ấy đã có thể nổi danh thiên hạ rồi." Trương Lăng thở dài.
Bạch Ngọc Đường hỏi Triệu Hàn Yên: "Có nhìn ra được gì không?"
Triệu Hàn Yên lắc đầu, trả lời rất nghiêm túc: "Ngoài lớp vỏ giòn ngàn lớp ra, phần nhân ta hoàn toàn không hiểu được. Thiên ngoại hữu thiên, tay nghề của lão Kim này lợi hại thật, khiến người ta nể phục, ta nhất định phải làm quen với ông ấy."
Bạch Ngọc Đường cười cười, bưng chén rượu vừa được Trương Lăng rót đầy, uống cạn một hơi, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Triệu Hàn Yên trong sự kinh ngạc, ngạc nhiên và suy ngẫm đã ăn hết một cái bánh nướng vỏ giòn, vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn.
Bạch Ngọc Đường nói: "Chúng ta đều đã ăn rồi, ba cái này là dành cho đệ."
Trương Lăng đảo mắt, im lặng gắp một hạt đậu phộng bỏ vào miệng. Bạch ngũ gia cũng có lúc nói chuyện không đáng tin, hắn ăn được lúc nào chứ? Hắn đã nửa năm rồi chưa được ăn cái bánh nướng của lão Kim này, cũng không biết là do hắn vận may kém hay sao, mỗi lần đi mua đều không gặp được lão Kim thần thần bí bí đó, có một thời gian phái gia đinh canh gác ngày đêm cũng vậy. Hầu như mỗi lần nhìn thấy là đã có một đám người vây quanh lão Kim, lúc đó thì đã muộn rồi, bánh đã sớm bị mọi người tranh cướp sạch.
Trương Lăng là thật sự thèm, đã nuốt nước miếng mấy lượt rồi. Hắn vốn tưởng rằng ba cái bánh Bạch ngũ gia mua là vừa đủ mỗi người một cái, ai ngờ lại là cho hết Triệu tiểu huynh đệ, thật là buồn mà.
Triệu Hàn Yên vừa nghe Trương Lăng giới thiệu bánh nướng của lão Kim khó mua đến thế nào, cũng coi như hoàn toàn hiểu ra tại sao trước đó Bạch Ngọc Đường lại vội vàng về kinh trước, không phải vì thịt thỏ nướng, mà là vì cái này.
"Sao có thể để một mình ta ăn chứ, đồ hiếm có thế này, chúng ta ba người mỗi người một cái đi." Triệu Hàn Yên chia sẻ.
Trương Lăng nghe vậy, mừng rỡ, đang định cảm ơn và gắp lấy, thì nghe thấy Bạch Ngọc Đường đã lên tiếng trước.
"Cứ để đệ nếm thử cho kỹ, sau khi nghiên cứu ra được công thức, chúng ta muốn ăn bao nhiêu cái cũng có."
Trương Lăng ngượng nghịu rút ngắn hành trình của đôi đũa, lại gắp thêm một hạt đậu phộng nữa.
Triệu Hàn Yên không tiện từ chối thịnh tình của Bạch Ngọc Đường, rất không khách khí ăn hết hai cái bánh còn lại, ăn kèm với thịt thỏ và canh trứng bồ câu nấu nấm măng, không thể tả nổi nó ngon đến mức nào, dường như vừa du ngoạn một chuyến ở thiên đường ẩm thực.
Triệu Hàn Yên ăn rất no, tự mình rót rượu mời Bạch Ngọc Đường, kính hắn, đặc biệt cảm ơn sự khoản đãi của hắn.
Bạch Ngọc Đường không nói nhiều, giơ chén rượu lên, mỉm cười thanh nhã với Triệu Hàn Yên, rồi ngửa cổ uống cạn.
Ba người ăn uống gần no, bèn từ từ uống rượu, nói chuyện về vụ án ở Tử Yên Quan, Trương Lăng hỏi rất nhiều vấn đề hắn không hiểu.
"Đúng rồi, sao hai người lại phát hiện ra chân tướng Tử Yên đạo trưởng thật sự giấu mình dưới thi thể trong quan tài?"
"Khi đó đã nghĩ đến kẻ chủ mưu đằng sau khó có khả năng "tồn tại" công khai, tự nhiên sẽ nghi ngờ đến vị Tử Yên đạo trưởng đã bị cháy đen không thể nhận diện được thân phận. Am tranh phía sau đạo quán đã bị thuộc hạ của Yến đại nhân kiểm soát, khắp trong ngoài đạo quán đều có người canh gác, ông ta còn có đường thoát dự phòng nào khác, có thể bất ngờ bảo toàn mạng sống của mình?" Triệu Hàn Yên tiếp tục nói cho Trương Lăng biết, không chỉ có sự chênh lệch độ cao bên trong và bên ngoài quan tài, "Dưới đáy quan tài còn có lỗ thông khí. Bên trong quan tài đựng người chết, tự nhiên là không cần đến, nhưng nếu có người sống, ông ta luôn phải thở. Khi đó Tử Yên đạo trưởng trốn trong ngăn kẹp, có một sợi tóc từ lỗ thông khí lọt ra ngoài."
"À, ra là vậy." Trương Lăng chợt hiểu ra, rồi không khỏi cảm thán thủ đoạn gây án của Tử Yên đạo trưởng quá tốn công sức, "Ta thật không hiểu, tại sao ông ta phải bày ra vụ án như thế để nhằm vào Bao đại nhân chúng ta? Tử Yên Quan là nơi ông ta quen thuộc, có thể hiểu biết sâu sắc hơn, ông ta dùng các thủ đoạn khác nhau để diệt khẩu, vì muốn khiêu khích phủ Khai Phong, thì còn có thể giải thích được. Nhưng ba vụ án trước, làm sao ông ta biết hung thủ muốn giết người, mà đi xúi giục họ phạm án? Không thể nói rằng mối thù chất chứa mười mấy năm của mấy hung thủ trong ba vụ án đó đều do một tay ông ta sắp đặt từ đầu đến cuối chứ?"
Những thắc mắc của Trương Lăng cũng chính là điểm mà trước đây Triệu Hàn Yên vẫn chưa nghĩ thông suốt. Con đường nào, rốt cuộc ông ta đã dùng thủ đoạn gì, sàng lọc chính xác đến mức nào, có thể xúi giục được những hung thủ vốn đã ôm hận muốn ra tay giết người đó? Trong quá trình những hung thủ này phạm án, Tử Yên đạo trưởng lại đóng vai trò gì, khiến cho những hung thủ đó đều nghe lời một cách khó hiểu, không ai cung khai ra ông ta, mà còn làm theo ý ông ta, gửi chút đồ vật đến phòng bếp phủ Khai Phong?
Người đã chết rồi, khó mà tìm được lời giải đáp, lục soát mọi vật dụng trong phòng ngủ của Tử Yên Quan, đều không tìm ra điểm sai sót nào, cũng không thấy điểm đặc biệt nào, có thể nói là hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào. Căn phòng của ông ta cũng giống như am tranh của Bạch Vân trưởng lão, có đồ vật, nhưng không thấy dấu vết sinh hoạt, quá ngăn nắp, trông giống như cố ý sắp đặt cho người khác nhìn thấy.
"Tử Yên trong lời khai trước đó từng nói, vốn có người phân phó ông ta rút lui, nhưng ông ta vì muốn đấu với đệ nên đã tự ý ở lại. Do đó mới biến những người đáng lẽ phải bị diệt khẩu trực tiếp thành hình dáng nạn nhân, bày ra một vụ án mạng liên hoàn khéo léo." Bạch Ngọc Đường giải thích, "Nhìn như vậy, ông ta đã sớm chuẩn bị sẵn sàng để rút lui, tự nhiên sẽ không để lại dấu vết liên quan nào cho chúng ta điều tra."
Với phong cách hành sự của Tử Yên đạo trưởng, ông ta quả thực sẽ làm mọi thứ một cách hoàn hảo và cẩn trọng nhất có thể.
Triệu Hàn Yên tán thành với ý kiến của Bạch Ngọc Đường, "Dù thật sự có để lại gì, e rằng manh mối đó cũng không đáng tin."
"Vụ án này mà gặp phải hai vị thì còn giải quyết được, chứ là ta thì chắc chắn mù tịt, chẳng phát hiện ra cái gì, còn bị người ta dắt mũi xoay vòng vòng." Trương Lăng vô cùng khâm phục, uể oải gắp thêm một hạt đậu phộng nữa.
Triệu Hàn Yên nét mặt nghiêm túc hẳn lên, "Tử Yên đạo trưởng nhận được tin tức rút lui, rốt cuộc là ai đã báo tin, tại sao một Tử Yên Quan yên ổn lại phải đột nhiên bỏ hoang?"
"Chắc là triều đình đã điều tra ra manh mối, vị "Quảng Lâm Ma" kia vì muốn tự bảo vệ mình, mới hạ lệnh." Bạch Ngọc Đường phân tích theo lời của Triệu Hàn Yên.
"Chính là nói đến chỗ này, tại sao Quảng Lâm Ma lại cảm thấy Tử Yên Quan không còn an toàn nữa?" Triệu Hàn Yên nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường, "Phủ Khai Phong chúng ta biết đến Tử Yên Quan, còn là nhờ chính Tử Yên đạo trưởng tự tìm đường chết gửi thư đến mới chú ý."
Bạch Ngọc Đường nhìn lại Triệu Hàn Yên, giọng nói chậm rãi: "Yến Thù?"
"Yến đại nhân bắt đầu điều tra vụ án ngân lượng bị trộm từ nửa năm trước, gần một tháng nay bắt đầu nghi ngờ Tử Yên Quan..." Triệu Hàn Yên nhìn Bạch Ngọc Đường, "Quảng Lâm Ma chắc là đã phát hiện ra manh mối từ chỗ Yến Thù, nên mới thông báo cho Tử Yên đạo trưởng diệt khẩu, rút lui."
Bạch Ngọc Đường gật đầu, đồng tình với suy đoán của Triệu Hàn Yên.
Triệu Hàn Yên lập tức đứng dậy: "Chúng ta đi tìm Yến đại nhân." Chuyện này không thể chậm trễ.
Hai người sau đó đứng dậy và đi ngay.
Trương Lăng vẫn chưa kịp hoàn hồn, đợi đến khi hắn gật gù phụ họa theo, mới phát hiện hai người kia trên bàn đã biến mất, vội vàng đặt đũa xuống đuổi theo.
Yến phủ.
Tiếng đàn réo rắt, du dương kéo dài, thêm vài phần sầu não, đúng như hoàng hôn mùa thu lá vàng rơi này.
Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường đến hậu hoa viên Yến phủ, vừa đúng lúc nghe thấy tiếng đàn như vậy, sau đó ở thủy tạ bên hồ bích lục nhìn thấy Yến Thù mặc thường phục màu tím thêu hoa văn con dơi, đang chuyên chú gảy đàn. Y không búi tóc đội mũ, mái tóc dài dùng dây buộc tóc màu tím buộc tự nhiên sau gáy, khi tiếng đàn bay bổng, mái tóc đen như mực của y cũng bay theo.
Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường dưới sự hướng dẫn của hạ nhân, đi đến trước mặt Yến Thù, Yến Thù vẫn cúi đầu chuyên chú đánh đàn nên không hề hay biết, mãi cho đến khi một khúc nhạc kết thúc, tiếng đàn ai oán dừng lại, Yến Thù mới ngẩng đầu lên. Thấy hai người đã đến, y khá ngạc nhiên, rồi trách hạ nhân đã không thông báo trước.
Viên Minh bất lực nói: "Đại nhân có lẽ đã quên, trước đó đã phân phó nếu hai vị này đến thì cứ mời vào thẳng, không cần phải thông báo trước."
"Thế à, chuyện lúc nào vậy, sao ta không nhớ nhỉ?" Yến Thù hỏi với vẻ đãng trí.
"Khi Bao đại nhân rời đi, đại nhân đã khen hai vị này tài mạo bất phàm." Viên Minh ngoan ngoãn trả lời.
"Ồ," Yến Thù cười đứng dậy, mời Bạch Ngọc Đường và Triệu Hàn Yên ngồi xuống, rất lấy làm xin lỗi về dáng vẻ của mình, "Ta và Tống thượng thư trình bày xong vụ án thì về phủ nghỉ ngơi, nhưng lại ngủ không được, rảnh rỗi vô vị nên ra đây gảy đàn."
"Đại nhân khách sáo quá, vãn bối không hề thấy dáng vẻ này của đại nhân là thất lễ, ngược lại còn thấy tiêu sái hơn nhiều," Triệu Hàn Yên cảm thấy khi Yến Thù xõa tóc quả thực trông đẹp hơn khi búi tóc, "Hơn nữa vãn bối và Bạch huynh đệ đều không phải người ngoài, đúng không?"
Yến Thù rất thích sự lanh lợi của Triệu Hàn Yên, và cả cái miệng ngọt ngào đó, khi khen người không phải kiểu khen gượng ép mà rất đi vào lòng người, nghe rất thuận tai.
"Mau dâng trà ngon lên." Yến Thù phân phó Viên Minh, sau đó hỏi duyên cớ hai người đột nhiên đến thăm.
Triệu Hàn Yên bèn kể cho Yến Thù nghe những suy đoán vừa rồi của nàng và Bạch Ngọc Đường, một mặt hy vọng Yến Thù cẩn thận hơn, một mặt muốn Yến Thù nhớ lại xem những ai biết chuyện y giám sát, nghi ngờ Tử Yên Quan.
"Ban đầu ta cũng đã nói với các ngươi, chuyện này chắc chắn có liên quan đến một vị nào đó trong triều. Cho nên khi xử lý chuyện này ta rất cẩn thận, ngoài mấy tên thân tín bên cạnh ra, người ngoài đều không nói." Yến Thù giải thích.
"Với các quan viên khác cũng không hề nhắc đến?" Triệu Hàn Yên hỏi,
Yến Thù gật đầu, "Không hề, ngay cả thượng cấp của ta là Tống thượng thư cũng không biết. À mà nói mới nhớ, lần này ta về nói chuyện này với ngài ấy, ngài ấy còn trách ta vụ án lớn như vậy mà không rủ ngài ấy tham gia. Nhìn xem, nói ngài ấy thích thể hiện không sai chút nào."
"Vẫn xin đại nhân liệt kê cho ta một danh sách những người biết chuyện." Triệu Hàn Yên nói.
Yến Thù sững sờ một chút, không ngờ Triệu Hàn Yên lại nghiêm túc như vậy, lập tức phản ứng lại điều gì đó, kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ ngươi nghi ngờ bên cạnh ta có gian tế?"
"Tử Yên đạo trưởng nói "Ma" rất lợi hại." Triệu Hàn Yên không trả lời thẳng câu hỏi của Yến Thù, vì chính nàng cũng không dám chắc chắn.
"Chuyện này không thể nào, Viên Minh và mấy đứa khác đều là thân tín theo ta từ nhỏ." Yến Thù lắc đầu, nhưng thấy Triệu Hàn Yên kiên trì nhìn mình nhất định đòi danh sách, cũng đành chịu, đành viết một bản rồi đưa cho Triệu Hàn Yên.
Triệu Hàn Yên cầm danh sách xong, liền hành lễ và cáo từ Yến Thù.
Yến Thù nhìn theo tiễn hai người, quay sang vị khách quý vừa xuất hiện phía sau lắc đầu cười than: "Hai đứa nhỏ này đúng là tuổi trẻ khinh cuồng, làm ta nhớ đến thời trẻ của mình!"
-----------------------------------
Bảy ngày sau, bên phía Trần Châu truyền đến tin tức, vụ án Trần Châu đã điều tra rõ ràng, Bao Chửng và những người khác sẽ áp giải tội thần về kinh trong vài ngày tới.
Triệu Hàn Yên hỏi thăm, tội thần chính là Bàng Dục, nhi tử của Bàng thái sư đương triều, tính cách con người Bàng thái sư đó mọi người đều hiểu rõ, phen này trong kinh thành lại sắp dấy lên một trận sóng gió, nhưng Triệu Hàn Yên tin chắc chuyện này khẳng định sẽ kết thúc bằng việc chém đầu Bàng Dục.
Nàng không hề bận tâm chuyện đó, mà rất bận tâm nghiên cứu bánh nướng vỏ giòn của lão Kim.
Nhưng khó quá, nghiên cứu mãi không ra.
Thế là ngày nọ, Triệu Hàn Yên quyết định kéo Bạch Ngọc Đường dậy sớm đi mua bánh nướng của lão Kim. Không ngờ hai người vừa định ra cửa sau, đã thấy Triển Chiêu cưỡi ngựa mệt mỏi phong trần trở về.