Chương 593
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Trong tâm điểm sự chú ý, tôi giữ nguyên nụ cười ôn hòa và tiếp tục nói.
“Nếu cậu cảm thấy bất mãn đến vậy, tôi cũng không muốn bỏ qua mà không làm rõ. Thế nên, tại sao không thử thêm một lần nữa?”
“Gì cơ? Lại một lần nữa sao?”
Người đàn ông nghe vậy liền cười nhạt, như thể đã đoán trước.
“Anh nghĩ tôi ngu chắc? Để bị lừa thêm lần nữa à?”
“Đương nhiên, chúng ta sẽ làm theo cách khác lần này.”
Tôi không để bản thân bị cuốn vào những lời khiêu khích thấp kém như thế.
Dù cách anh ta ngừng dùng kính ngữ với tôi và thô lỗ gọi thẳng tên Yeon Seon-woo khiến tôi khó chịu, nhưng cũng chẳng thể mong chờ gì hơn ở loại người như anh ta.
“Không ai ngoài anh đưa ra bất kỳ khiếu nại nào, vậy nên chỉ cần anh và Yeon Seon-woo đối đầu với quái vật là được.”
Tôi liếc nhìn những thành viên của Hội Jaina đang xì xào xung quanh, sau đó tiếp tục nói.
“Tôi nhớ rằng phía hành lang tiếp theo có một bầy quái vật Bóng ma đốm cấp B. Với cấp độ đó, chắc anh cũng đủ sức đối phó, đúng không?”
Theo tài liệu mà tôi đã nhận được trước đó, người đàn ông này là năng lực giả hạng S.
Bóng ma đốm là quái vật hệ linh hồn, thường xuất hiện thành bầy từ 40-50 con. Tuy nhiên, từng con một lại có lượng máu rất ít, không phải dạng khó đánh bại.
Nếu đối thủ là Bóng ma đốm, giữa một năng lực giả hạng SS như Yeon Seon-woo và một người hạng S như anh ta sẽ không có quá nhiều khác biệt về sức mạnh. Dù sao thì chúng cũng chỉ là những con quái vật yếu ớt, chỉ cần một đòn là tiêu diệt được.
“Luật chơi của tôi như thế này: tôi sẽ đặt buff gió cho cả hai người cùng lúc.”
“Cùng lúc?”
“Đúng vậy. Dù sao tôi cũng không thể gian lận khi đặt buff cho hai người cùng lúc. Điều này sẽ đảm bảo tính công bằng.”
Tôi nói dối.
Trên thực tế, tôi đã trải qua vô số tình huống trong đội, đủ để có thể đặt buff cho ba người cùng lúc mà vẫn tùy chỉnh phù hợp với từng phong cách chiến đấu.
Nhưng lời nói dối này chẳng sao cả, vì tôi cũng không định ưu ái gì thêm cho Yeon Seon-woo.
‘Tên này sao lại bắt nạt Seon-woo chứ, có phải ỷ em ấy hiền lành không? Hay do ghen tỵ?’
'Loại người như cậu ta chẳng đáng để mình phí sức.'
Dù có gian lận, thì cũng chỉ xứng đáng dùng với những đối thủ đủ giỏi.
“Cả hai sẽ nhận cùng một buff gió và thi đấu xem ai tiêu diệt được nhiều Bóng ma đốm hơn. Ai giết nhiều hơn sẽ là người thắng.”
Tôi khẽ nhếch mép cười khi nhìn thẳng vào người đàn ông. Không ai hiểu cách sử dụng biểu cảm của Han Yi-gyeol hơn tôi.
Nụ cười của tôi vừa toát lên vẻ thân thiện, vừa ngụ ý rằng tôi thấy buồn khi bị hiểu lầm như thế này.
“Cậu cho rằng tôi đã thiên vị Yeon Seon-woo, giúp cậu ấy dễ dàng khoe mẽ khả năng và giết được quái vật. Đúng không?”
“……”
“Nếu trong lần thử này, cậu cũng nhận được buff giống hệt và vượt qua Yeon Seon-woo, thì nghi vấn của cậu sẽ được làm sáng tỏ, đúng không?”
Người đàn ông đang cắn môi nhìn quanh.
Những năng lực giả có kinh nghiệm dày dặn đang háo hức chờ đợi diễn biến, còn các tân binh thì nhìn tôi và Lee Ha-gyeong với ánh mắt lo lắng.
Người đàn ông cùng nhóm đã gây sự với Yeon Seon-woo cũng có vẻ bất an, nhưng không ai trong số họ lên tiếng.
'Có vẻ như cần thêm chút mồi nhử.'
Tôi đã đi đến nước này, chắc chắn không để sự việc qua dễ dàng.
“Nếu cậu thắng, tôi sẽ chấp nhận rằng mình đã thiên vị Yeon Seon-woo và thành thật xin lỗi cậu.”
“……!”
Đôi mắt người đàn ông sáng rực lên.
“Quả nhiên.”
Loại người như anh ta thì mục đích luôn rõ ràng. Tôi khẽ lắc đầu chán nản trong lòng khi anh ta hào hứng lên tiếng, kính ngữ bất ngờ quay lại:
“Cậu không hối hận chứ?”
“Tôi không biết hối hận là gì.”
Tôi cố tình nhún vai nhẹ, như để trêu tức, và người đàn ông, với vẻ mặt không vừa lòng, hùng hổ đáp:
“Được thôi, tôi sẽ làm!”
Tôi quay sang nhìn Yeon Seon-woo. Cậu ấy, vẫn đang nhìn người đàn ông với ánh mắt không rõ cảm xúc, khẽ gật đầu.
“Em cũng sẽ tham gia.”
“Ồ!”
Các hội viên của Hội Jaina, những người đang chờ đợi trận đấu này, đồng loạt reo hò và vỗ tay.
‘Này, dù gì đây cũng chỉ là các tân binh mới tốt nghiệp huấn luyện, đâu cần phấn khích đến thế?’
Tôi bật cười trong lòng. Sự phóng khoáng của họ chẳng khác nào phong cách tự do đặc trưng của Hội Jaina.
***
Người đàn ông tên là Choi Kang-woo. Anh ta là một năng lực giả hạng S với năng lực điều khiển điện.
Chỉ riêng điều đó đã đủ để tôi hiểu tại sao Choi Kang-woo lại đặc biệt tỏ ra thù địch và cảnh giác với Yeon Seon-woo.
Cả hai đều thuộc hệ tự nhiên với năng lực điện, nhưng Yeon Seon-woo lại ở cấp SS, cao hơn một bậc.
Hơn nữa, Yeon Seon-woo gia nhập hội dưới tư cách một thực tập sinh, đến muộn hơn so với các thành viên khác. Điều này chẳng khác nào một cú sét giữa trời quang đối với Choi Kang-woo, người luôn nghĩ mình là số một.
Tôi liếc nhìn đôi găng tay dày cộp mà Choi Kang-woo đang đeo.
Tách! Tách!
Những tia điện màu xanh sẫm nhấp nháy trên đôi găng tay đặc chế, được thiết kế để kiểm soát dòng điện không ngừng chảy qua lòng bàn tay anh ta.
Sự thật rằng khả năng thực chiến, cấp độ, và cả điểm huấn luyện đều thua kém Yeon Seon-woo chắc hẳn đã khiến lòng tự tôn của anh ta bị tổn thương nặng nề.
‘Tất nhiên, việc cậu ta thù địch và chế nhạo một người vô tội hiền lành lại là chuyện hoàn toàn khác.’
Nếu Choi Kang-woo thực sự tự hào về năng lực của mình, anh ta sẽ cố gắng hết sức trong trận đấu này.
Nếu anh ta thể hiện một màn trình diễn đáng xem, dù Yeon Seon-woo thắng, tôi cũng sẵn sàng xin lỗi vì đã vô tình gây hiểu lầm.
Dẫu sao thì, việc tôi và Yeon Seon-woo thân thiết cũng là sự thật, và việc người ngoài nhìn vào nghĩ rằng tôi thiên vị là điều dễ hiểu.
“Tôi sẽ đặt buff gió cho cả hai trước, nếu chuẩn bị xong thì cứ mở cửa.”
Tôi nói, khi nhìn hai người – Yeon Seon-woo và Choi Kang-woo – đứng trước cánh cửa.
Ngay khi mở cửa, bầy Bóng ma đốm sẽ lập tức tấn công, vì vậy tất cả cần phải chuẩn bị sẵn sàng trước.
Trong khi Yeon Seon-woo yên lặng chờ đợi, Choi Kang-woo bắt đầu đeo thêm nhiều vật dụng vào đôi găng tay của mình.
Đó dường như là những món đồ buff nhỏ liên quan đến năng lực của anh ta, và khát vọng chiến thắng của Choi Kang-woo hiện rõ qua hành động này.
“Tôi muốn thay đổi một chút về nội dung cá cược.”
Sau khi gắn mọi thứ cần thiết, Choi Kang-woo gõ mũi giày xuống sàn vài lần rồi nhìn tôi, lên tiếng.
“Nếu tôi thắng, anh phải xin lỗi sau khi rời khỏi cổng. Một lời xin lỗi đúng nghĩa, cúi người trước mặt mọi người.”
Yeon Seon-woo, người vẫn giữ nét mặt bình thản, đột nhiên quay đầu lại nhìn Choi Kang-woo khi nghe yêu cầu đó.
“Và sau này, dù tôi có nói lung tung gì về chuyện này, cũng đừng bận tâm.”
Choi Kang-woo cười nhếch mép, siết chặt nắm đấm trong đôi găng tay lóe sáng điện.
Hành động đầy thách thức và yêu cầu phi lý của anh ta khiến Lee Ha-gyeong, người đang theo dõi, không thể chịu được mà hét lên.
“Năng lực giả Choi Kang-woo! Quá đáng vừa thôi…!”
“Không sao đâu.”
Tôi ngăn Lee Ha-gyeong đang định bước lên phía trước, rồi bình tĩnh trả lời.
‘Tên này thì không cần hiểu hay thông cảm làm gì.’
Thật ra, tôi còn muốn cảm ơn anh ta vì đã giúp tôi có lý do để làm rõ mọi chuyện một cách thẳng thắn hơn.
Tôi nhìn thẳng vào Choi Kang-woo và nói.
“Vậy, nếu cậu thua, hãy xin lỗi vì đã gây sự và chế nhạo Yeon Seon-woo vô cớ. Cúi người đúng nghĩa.”
Ngay khi tôi đáp lại chính xác yêu cầu của anh ta, đôi mắt của Choi Kang-woo co giật. Trong ánh mắt đó thoáng hiện lên sự tự mãn thấp hèn.
'Rõ ràng cậu ta nghĩ mình hơn tôi chỉ vì cấp độ cao hơn. Nhưng thật ngu ngốc, vì cấp độ không phải là tất cả.
“...Được thôi, cứ chờ xem.”
Như một nhân vật phản diện rẻ tiền, Choi Kang-woo thốt ra một câu sáo rỗng rồi bất ngờ mở cửa mà không báo trước cho Yeon Seon-woo.
“Đồ ngu, tao đi trước đây!”
Anh ta cười nhạo và lao nhanh vào căn phòng, bỏ mặc Yeon Seon-woo đứng đó.
Két! Két!
Hàng chục con Bóng ma đốm lơ lửng trong không trung lập tức quay đầu về phía Choi Kang-woo, rồi lao đến.
Đôi mắt trắng của bọn chúng cháy lên sắc đỏ khi chuyển sang chế độ tấn công. Choi Kang-woo siết chặt nắm đấm, tia điện lóe sáng từ đôi găng tay.
Ngay sau đó.
ẦM!
Tách! Tách!
Một tia sét khổng lồ bổ xuống từ trần nhà, đánh thẳng vào sàn. Ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ, nhấn chìm mọi thứ trong cơn lốc sáng chói, kèm theo âm thanh sắc nhọn như muốn xé toạc màng nhĩ của tất cả.
“Ưgh!”
“Cái… cái gì vậy…?”
Khi ánh sáng và âm thanh dịu đi, thứ tiếp theo mà mọi người cảm nhận được là luồng khí mạnh mẽ như đâm vào da thịt.
Tôi tựa vào tường, cảm nhận cơ thể mình run lên như bị chuột rút. Một làn khói dày và mùi cháy khét từ trong phòng tràn ra.
Trước mặt Yeon Seon-woo, người vẫn đứng thẳng, là Choi Kang-woo đang ngồi sụp xuống, khuôn mặt đờ đẫn. Xung quanh anh ta là xác cháy đen của hàng chục con Bóng ma đốm.
Yeon Seon-woo giơ tay lên, chiếc đồng hồ trên cổ tay cậu ấy đã cháy đen vì không chịu nổi dòng điện. Cậu chậm rãi tháo chiếc đồng hồ hỏng ra, thay bằng một chiếc mới.
“Giờ thì hài lòng chưa, Choi Kang-woo, đồ chuột nhắt?” (nói nhỏ)
Giọng nói lạnh lùng của Yeon Seon-woo đầy mỉa mai, không chút nhân nhượng.
Choi Kang-woo, với khuôn mặt tái mét, nhìn chằm chằm vào sàn nhà cháy đen bởi cú sét khủng khiếp.
Yeon Seon-woo nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào anh ta.
“Còn ngồi đấy làm gì? Không bò qua đây mà xin lỗi à?” (nói nhỏ)
“……”