Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong

Chương 59

Chương 59: Tựa hồ dải ngân hà tuôn chín tầng mây

Bạch Ngọc Đường đi theo đến xem, rồi lại liếc nhìn chiều cao bên ngoài quan tài, thấy một sợi tóc rũ xuống dưới đáy quan tài, lập tức liền nhìn Triệu Hàn Yên một cái.

Triệu Hàn Yên đoán Bạch Ngọc Đường đã phát giác ra điều gì đó rồi, tạm thời không nói, quay người ngẩng đầu giả vờ nhìn khắp nơi, cũng cố ý nói cho kẻ nào đó đang trốn nghe thấy, "Huynh nói xem Tử Yên đạo trưởng thật sự rốt cuộc chạy đi đâu rồi?"

"Quang!" Một tiếng động lớn, tiếng gỗ rơi mạnh xuống đất.

"Ưm..." Một tiếng rên đau đớn rất trầm, nghe có vẻ đau lắm, nhưng đang cố gắng nhịn.

Yến Thù đang đứng ở cửa phòng nhìn ra ngoài, phân phó thuộc hạ kiểm tra mấy cây cổ thụ to đó luôn, không chừng hốc cây cũng có thể giấu người. Nhưng đột nhiên nghe thấy trong phòng có tiếng đồ vật rơi xuống đất, vội vàng quay lại xem có chuyện gì. Phản ứng đầu tiên là tưởng căn nhà cũ kỹ có chỗ nào bị sập, kết quả lại thấy Triệu Hàn Yên đang đứng cách y không xa, cả người cứng đờ, như thể bị dọa sợ gì đó.

Yến Thù lập tức dời mắt quét nhìn những chỗ khác trong phòng, liền thấy chỗ đặt quan tài giữa nền nhà hỗn loạn, quan tài đã bị rơi từ trên ghế dài xuống, tấm ván bên hông bị chặt đứt lìa, thi thể cháy đen từ trong lăn ra ngoài, hình dáng có chút vặn vẹo. Và ở khe hở của tấm ván quan tài bị gãy, lộ ra một góc áo không thuộc về chiếc áo bào đen của người chết, đồng thời Yến Thù cũng nghe thấy tiếng r*n r* trầm đục của một nam nhân.

Yến Thù trấn tĩnh lại tinh thần, mới đưa mắt nhìn về bóng hình áo trắng vung đao đầy bá khí đó của Bạch Ngọc Đường.

Khuôn mặt bên như được đúc bằng ngọc, cổ tay cầm đao thoạt nhìn rất tùy ý, lười biếng xoay một cái, thanh đao trắng lạnh lẽo đã dễ dàng vào vỏ. Thiếu niên tuyệt mỹ, võ nghệ cao cường, tư chất hơn người. Bạch Ngọc Đường này thật sự rất hợp làm bằng hữu với y.

Lúc này binh lính trong phòng đều phát hiện ra manh mối trong quan tài, vội vàng dời thi thể ra, lôi nam nhân giấu trong ngăn bí mật dưới đáy quan tài ra ngoài.

Yến Thù vỗ tay, lại vỗ tay, ánh mắt tán thưởng và nhiệt liệt không ngừng dừng lại trên người Bạch Ngọc Đường, "Lợi hại, lợi hại, làm sao ngươi phát hiện có người trốn ở đây?"

"Không phải ta, là Hàn đệ." Bạch Ngọc Đường nhìn Triệu Hàn Yên.

Triệu Hàn Yên vội vàng xua tay, biểu thị mình không biết gì cả.

Yến Thù vội vàng đi đến xem xét người vừa bị kéo ra, tùy tiện kéo một đạo sĩ đến hỏi, đạo sĩ sợ đến tái mặt, thốt lên đúng là Tử Yên đạo trưởng thật.

Tử Yên đạo trưởng tuổi ngoài bốn mươi, mặt mũi thư sinh, tướng mạo rất bình thường, bộ râu dài đen nhánh rủ xuống tận ngực. Tóc dùng một cây trâm gỗ đơn giản búi lại. Y mặc một bộ áo bào gấm đen. Lúc này có lẽ vì vừa bị Bạch Ngọc Đường dùng đao bổ quan tài lôi ra, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt hoảng loạn, vẫn còn chút kinh hồn chưa định.

Y trấn tĩnh lại một lát, thấy mọi người đang vây xem mình, vẻ mặt Tử Yên đạo trưởng dần trở nên "chai sạn" như đã nhận mệnh.

"Ngươi nằm dưới một đôi tay đen ngòm, chính là để nói cho chúng ta biết ngươi chính là kẻ chủ mưu đằng sau? Muốn châm chọc à? Đúng là làm ngươi tốn công rồi." Kẻ đã đùa giỡn phủ Khai Phong xoay như chong chóng này, cuối cùng cũng bị tóm. Triệu Hàn Yên tự nhiên phải đánh giá kỹ Tử Yên đạo trưởng một phen.

Tử Yên đạo trưởng cũng đang đánh giá Triệu Hàn Yên, rồi trong ánh mắt lộ ra ý dò xét, hỏi Triệu Hàn Yên: "Ngươi chính là tên bổ khoái đầu bếp đó?"

"Đúng vậy, chính ta đây." Triệu Hàn Yên thầm ghi nhớ chuyện này trong lòng, nhưng ngoài mặt không biểu lộ thái độ.

Tử Yên đạo trưởng khựng lại một chút, dường như ý thức được mình đã lỡ lời, không nói chuyện với Triệu Hàn Yên nữa, giữ im lặng đồng thời nhìn về phía Yến Thù bên kia. Nhưng Tử Yên đạo trưởng nhìn Yến Thù lâu hơn một chút.

Yến Thù đợi một lát, thấy Tử Yên đạo trưởng vẫn đang nhìn mình, nhướng mày: "Nhận ra ta?"

Triệu Hàn Yên: "Là vì sự xuất hiện đột ngột của Yến đại nhân đã phá hủy kế hoạch ban đầu của hắn. Nếu trong quán chỉ có vài tên nha sai vãn bối dẫn đến, hắn chắc chắn sẽ không bị chúng ta bắt được. Cho nên hắn đối với Yến đại nhân, có thêm chút hận thù."

Tử Yên đạo trưởng dời ánh mắt sang chỗ khác, không nhìn Yến Thù nữa, ánh mắt dừng lại ở mặt đất phía trước, bộ dạng xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.

"Thắng làm vua, thua làm giặc. Sự việc đã đến nước này, tùy các ngươi xử trí."

"Giờ ngươi đã rơi vào tay chúng ta, đương nhiên tùy chúng ta xử trí." Bạch Ngọc Đường nắm chặt thanh đao trong tay, người vừa định di chuyển, sát khí lạnh lẽo phát ra từ toàn thân đã như một mũi tên vô hình bắn thẳng về phía Tử Yên đạo trưởng.

Vì cái cách "đột nhiên xuất hiện" vừa rồi chính là nhờ Bạch Ngọc Đường ban cho, cho nên lúc này thấy đối phương xông thẳng về phía mình, Tử Yên đạo trưởng hơi lùi lại một bước, vẻ mặt không chút sợ hãi lập tức rạn nứt.

Sau khi binh lính trói Tử Yên đạo trưởng lại, bắt quỳ xuống đất. Yến Thù ngồi định vị ở trên cao, Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường ngồi bên cạnh, bắt đầu thẩm vấn Tử Yên đạo trưởng.

"Nhật chiếu hương lô sinh tử yên, nghi tự Ngân Hà lạc cửu thiên?" Triệu Hàn Yên cầm bức thư đọc lên, không đưa cho hắn xem. Thân phận kẻ chủ mưu đằng sau là chuyện nàng nóng lòng muốn xác nhận nhất lúc này.

Tử Yên đạo trưởng cười lạnh một tiếng, liếc nhìn Triệu Hàn Yên: "Muốn biết sao? Vậy thì cởi trói cho ta, để ta ngồi xuống nói, bằng không đừng hòng nghe được gì hết."

Triệu Hàn Yên quay đầu nhìn Yến Thù cầu xin ý kiến, với tính cách của Tử Yên đạo trưởng, nếu không đáp ứng yêu cầu của hắn, hắn chắc chắn sẽ không nói một lời nào.

Yến Thù từ trước đến nay không thích chiều theo ý phạm nhân, vốn dĩ định từ chối ngay, thấy Triệu Hàn Yên ra hiệu, mới gật đầu, sai thuộc hạ cởi trói cho hắn, và khiêng một chiếc ghế đẩu đến cho hắn ngồi. Mặc dù cho hắn ngồi xuống, nhưng phía sau hắn áp sát hai tên binh lính, chằm chằm nhìn hắn.

Tử Yên đạo trưởng liếc mắt nhìn binh lính, cười vô tư lự, rồi nói với Triệu Hàn Yên: "Tiểu đầu bếp đối với ta tình thâm nghĩa trọng nhỉ, còn mang theo bức thư ta tặng bên mình."

Bạch Ngọc Đường nghe lời này, nắm chặt thanh đao trong tay, như có ý muốn chém chết hắn, nhưng ý niệm đó vừa dấy lên, ống tay áo đã bị giật một cái. Bạch Ngọc Đường không hiểu nhìn Triệu Hàn Yên bên cạnh, ánh mắt dời xuống thấy tay phải Triệu Hàn Yên đang kéo ống tay áo mình, chỉ có ngón cái và ngón trỏ khẽ nhéo một chút vào ống tay áo. Bạch Ngọc Đường lại không hiểu vì sao, cảm thấy cả bộ não như bị thứ gì đó đột nhiên véo chặt, sáng bừng lên trong chốc lát.

Nhưng đó chỉ là khoảnh khắc suy nghĩ lóe lên, ngay sau đó Bạch Ngọc Đường ý thức được có gì đó không ổn, bị giật ống tay áo thì sao chứ...

Triệu Hàn Yên thấy Bạch Ngọc Đường vẫn đứng vững vàng tại chỗ, trong lòng càng thấy yên tâm. Nàng biết động tác nắm chặt đao vừa rồi của Bạch Ngọc Đường là để bảo vệ nàng, trong lòng rất cảm kích hắn đã bênh vực nàng. Thật ra làm việc cùng người võ công cao cường như Bạch Ngọc Đường, chỉ cần được hắn công nhận, sẽ cảm thấy vô cùng an toàn, căn bản không cần lo lắng mình sẽ gặp nguy hiểm gì.

Hiện tại vì thận trọng, vẫn cần xác nhận lại một lần nữa Tử Yên đạo trưởng có phải là kẻ chủ mưu đằng sau hay không.

"Câu thơ này có ý gì?" Triệu Hàn Yên hỏi.

Tử Yên đạo trưởng bất đắc dĩ nói: "Các ngươi không phải đã biết rồi sao, bằng không sao lại có hai đội binh lính đến am tranh sau núi?"

Yến Thù nghe lời này xong, nghiêm túc đánh giá Tử Yên đạo trưởng. Đối mặt với sự thẩm vấn, ung dung bình thản, còn biết châm chọc bổ khoái, dường như không coi ai trong số những người có mặt ra gì, ngoại trừ Bạch Ngọc Đường.

"Đã là ngân hà, thì tổng số phải nhiều đến mức có thể thành sông mới được, số bạc ít ỏi trong sơn động kia e rằng không đủ làm nên "sông bạc". Triệu Hàn Yên thở dài, "Ngân hà của ngươi nói có sai sót rồi."

"Ha ha ha, ngươi không phát hiện ra sao? Cho nên mới gọi là "nghi tự" ngân hà, cố ý dùng "nghi tự", đừng tưởng ta viết sai chữ nhé?" Tử Yên đạo trưởng cười ngông cuồng.

Triệu Hàn Yên đương nhiên đã chú ý đến hai chữ "nghi tự", bức thư này nàng đã đọc không dưới mười mấy lần. Nàng hỏi vậy, là để Tử Yên đạo trưởng đắc ý, cũng là để thử thêm một bước nữa xem kẻ chủ mưu này là thật hay giả.

Quả nhiên ngay cả sự khác biệt nhỏ nhặt của từ ngữ cũng rõ ràng, hắn chính là kẻ chủ mưu đã lên kế hoạch cho bốn vụ án Âu Mỗ Xuân, bao gồm cả Tử Yên Quan.

"Số bạc còn lại ở đâu?" Yến Thù hỏi.

Tử Yên đạo trưởng thu lại nụ cười lớn trên mặt, giữ nụ cười hơi lịch sự, "Yến đại nhân nghĩ loại chuyện này, ta sẽ nói sao?"

Yến Thù nhíu mày, vẫn là lần đầu tiên thấy loại hung thủ phạm án như thế này, muốn lập tức dùng hình bức hắn khai ra, nhưng trong lòng lại lờ mờ cảm thấy loại người có tính cách này chắc sẽ không vì bị nghiêm hình mà khai. Nhưng không thử sao biết được?

"Để ta đoán xem lúc này Yến đại nhân thông minh của chúng ta đang nghĩ gì nhỉ, dùng nghiêm hình bức cung sao?" Tử Yên đạo trưởng nhướng mày nói.

Trong lòng Yến Thù đột nhiên chùng xuống, nheo mắt nhìn chằm chằm Tử Yên đạo trưởng.

Tử Yên đạo trưởng có vẻ mất hứng lắc đầu, rồi nhìn về phía Triệu Hàn Yên, "Ta vẫn thấy vị sai gia này thú vị hơn, hợp khẩu vị của ta, hay là ngươi thẩm vấn ta đi, từ giờ trở đi, người khác dù ai hỏi, ta cũng sẽ không nói nữa."

"Hỗn xược!" Yến Thù đập mạnh xuống bàn một cái.

Tử Yên đạo trưởng dường như đã liệu trước phản ứng của Yến Thù, vẫn nhìn Triệu Hàn Yên đắm đuối, ngay cả mí mắt cũng không chớp một cái.

"Người đâu, dùng hình!" Yến Thù quát lên.

Triệu Hàn Yên vội vàng chắp tay cầu xin Yến Thù cho nàng thử.

Yến Thù hừ lạnh một tiếng, bèn cho Triệu Hàn Yên hỏi trước. Dù sao y cũng đang hợp tác phá án với phủ Khai Phong, đương nhiên phải tôn trọng ý kiến người ta.

Tử Yên đạo trưởng đầy mong đợi nhìn Triệu Hàn Yên, nhắc nhở: "Hy vọng câu hỏi của ngươi thú vị một chút, đừng hỏi mấy câu như số bạc còn lại ở đâu, sẽ phá hỏng ấn tượng tốt của ta về ngươi, từ đó ta sẽ không muốn trả lời câu hỏi của ngươi nữa."

"Cừu Hải có quan hệ gì với ngươi, ngươi và Liễu thị có gì với nhau?" Chưa kịp để lời lẽ kén chọn của Tử Yên đạo trưởng dứt, Triệu Hàn Yên đã mở miệng hỏi ngay.

Tử Yên đạo trưởng sửng sốt một chút, "Không ngờ ngươi lại tra ra được đến tầng quan hệ với Cừu Hải và Liễu thị, đúng là khiến ta phải nhìn ngươi bằng con mắt khác. Xem ra hôm nay ngươi bắt được ta không phải là sự trùng hợp."

"Là ngươi tự đưa mình đến trước mặt chúng ta." Triệu Hàn Yên giải thích.

Tử Yên đạo trưởng nghe vậy ngẩn ra, rồi cười ha hả: "Đúng vậy, hóa ra ta tự làm tự chịu, đã đánh giá thấp phủ Khai Phong. Không, là đánh giá thấp ngươi đang ở trong phủ Khai Phong."

"Nói lời giữ lời, vì ngươi đã hỏi câu hỏi không làm ta thất vọng, ta sẽ trả lời ngươi. Liễu thị đối với ta, giống như Tử Kỳ đối với Bá Nha, ta và nàng không có tình nam nữ, nhưng nàng lại là nữ nhân ta ngưỡng mộ bấy lâu nay, lại không ngờ cuối cùng phải chịu kết cục thê thảm như vậy."

Nhắc đến Liễu thị, ánh mắt Tử Yên đạo trưởng ảm đạm đi nhiều, lộ chút vẻ thương cảm, nhưng cũng không quá đau lòng.

Triệu Hàn Yên cảm thấy Liễu thị đối với Tử Yên đạo trưởng, đại khái là sự tồn tại của nốt chu sa trên tim, là thứ không có được nên mới thế. Nếu có được rồi thì chắc cũng chỉ là hạt bụi bên mép, sẽ không khiến hắn nhiều cảm khái như bây giờ. Nếu thật sự thích, là sẽ điên cuồng, sao lại có thể hờ hững nói dăm ba câu, tỏ vẻ bi thương lấy lệ như hắn.

Qua đó cũng chứng thực được một chuyện, việc Tử Yên đạo trưởng gây ra các vụ án Âu Mỗ Xuân là có mục đích khác, hắn xúi giục hung thủ gửi đồ đến phòng bếp chẳng qua chỉ là thuận tiện thao tác thêm một chút vì "nốt chu sa" đó mà thôi.

"Đại Dao Sơn cướp ngân lượng quan phủ, Tử Yên Sơn nung chảy bạc?" Triệu Hàn Yên tóm tắt rất súc tích.

Tử Yên đạo trưởng do dự một chút, có lẽ cảm thấy chuyện này cần cân nhắc có nên nói hay không, nhưng nghĩ lại vì đối phương đã đưa ra rồi, không còn là bí mật nữa, bèn gật đầu thừa nhận.

"Mục đích của Tứ Xuân là gì? Ngươi có liên quan gì đến chúng?" Triệu Hàn Yên hỏi tiếp.

Tử Yên đạo trưởng ngẩng đầu, dùng ánh mắt đầy dò xét nhìn thẳng vào mắt Triệu Hàn Yên: "Cuối cùng cũng hỏi đến điều ngươi muốn biết nhất rồi sao?"

"Không phải, điều ta muốn biết nhất là thượng cấp của ngươi là ai." Triệu Hàn Yên nói thẳng, "Nhưng ngươi nhát quá, chắc không dám nói cho ta biết đâu."

Tử Yên đạo trưởng lại sững sờ, rồi cười khổ: "Đúng là nhát thật, không ai chọc nổi hắn đâu, người như ta trước mặt hắn chẳng khác nào con kiến, vạn lần không dám."

Người có thể khiến kẻ tự luyến, kiêu ngạo không kiềm chế được như Tử Yên đạo trưởng phải sợ hãi khuất phục, sẽ trông như thế nào nhỉ? Triệu Hàn Yên hơi không tưởng tượng ra được.

"Nhưng ta có thể nói cho ngươi một chuyện về hắn." Tử Yên đạo trưởng tán thưởng nhìn Triệu Hàn Yên một cái, "Coi như chúng ta có duyên, là quà ta tặng ngươi."

Triệu Hàn Yên ra hiệu hắn có thể nói rồi. Bạch Ngọc Đường và Yến Thù lúc này cũng đều dồn ánh mắt về phía Tử Yên đạo trưởng.

"Chúng ta trong nội bộ đều gọi hắn là "Quỷ dưới Quảng Lâm, ma không thể trêu". Phàm phu tục tử, ai đấu lại được ma!" Tử Yên đạo trưởng cười khổ một tiếng, nói với Triệu Hàn Yên, "Khuyên các ngươi một câu, tuyệt đối đừng chọc vào hắn, bên cạnh hắn có nhiều kẻ lợi hại hơn ta nhiều lắm, tùy tiện lôi ra một tên thôi cũng đủ hành các ngươi một trận rồi, các ngươi chọc không nổi hắn đâu."

"Mục đích của Tứ Xuân?" Triệu Hàn Yên đương nhiên sẽ không tin lời đe dọa của Tử Yên đạo trưởng, kiên trì hỏi lại câu hỏi trước đó.

"Phủ Khai Phong, Bao Chửng." Tử Yên đạo trưởng đáp.

Triệu Hàn Yên sững lại một chút, không ngờ Tử Yên đạo trưởng lại trả lời thẳng thừng như vậy. Nàng vốn nghĩ Tử Yên đạo trưởng sẽ im bặt không nói. Chẳng phải nói là sợ cái gọi là "quỷ Quảng Lâm" đó sao, tại sao lại khai ra chuyện này? Chẳng lẽ chuyện nhằm vào phủ Khai Phong đã kết thúc hoặc tạm hoãn rồi, cho nên cứ nói ra thôi?

"Nhưng vụ án Âu Đại Xuân, Âu Nhị Xuân và Âu Tam Xuân, không phải là vô tội vạ đâu nhé, đặc biệt là vụ án Âu Nhị Xuân, đã cho các ngươi thấy biết bao dơ bẩn của quan lại triều đình, công lớn là nhờ ta." Tử Yên đạo trưởng thở dài một tiếng, "Phủ Khai Phong các ngươi phá mấy vụ án này rất đẹp, thật đáng ngạc nhiên."

"Vì sao lại mưu tính một vụ mưu sát lớn như thế này ở Tử Yên Quan, để bại lộ nơi mình ở trước triều đình?" Triệu Hàn Yên hỏi.

Tử Yên đạo trưởng cười khổ đầy hối hận, "Là do ta tự phụ mà ra. Ban đầu ta nhận được tin tức chỉ là rút lui, thủ tiêu tất cả những người biết chuyện, nhưng ta lại gây sự với ngươi, muốn chơi một ván cờ đối đầu thực tế với ngươi."

"Ta?" Triệu Hàn Yên không hiểu sao Tử Yên đạo trưởng lại nhắm vào nàng.

Trong phủ Khai Phong hẳn là có tai mắt của hắn, nội gián chắc chắn đã bẩm báo mọi hành động của phủ Khai Phong cho hắn biết từ trước, bằng không ngay từ đầu hắn đã không thể gọi nàng chính xác là "tiểu đầu bếp".

"Thôi được rồi, những gì ta có thể nói đều đã nói hết cho các ngươi biết rồi." Tử Yên đạo trưởng nói.

"Tên thật của ngươi, nhà ở đâu, từ nhỏ đến lớn đã trải qua những gì." Triệu Hàn Yên nhìn chằm chằm Tử Yên đạo trưởng nói.

Tử Yên đạo trưởng lắc đầu, chớp mắt nhìn Triệu Hàn Yên.

"Ngươi thông minh như vậy, dù có bị "con ma" nào đó khống chế, chắc hẳn ngươi cũng có nhiều cách chạy thoát, tại sao không chạy?"

"Ngươi hiểu lầm rồi. Hắn tuy là ma, nhưng đối với ta không tệ. Tiểu huynh đệ nghĩ người làm việc đều nhất thiết phải bị ép buộc sao, ta nhắc nhở ngươi một chút, còn có một câu nói gọi là "Kẻ sĩ chết vì người hiểu mình". Tử Yên đạo trưởng cười cười nhìn Triệu Hàn Yên, rồi bổ sung thêm một câu, "Tiểu huynh đệ thông minh, ta biết ngươi sẽ không bỏ qua. Nếu có cơ hội, sau này thật sự gặp được "con ma" đó, thay ta nói với hắn một tiếng xin lỗi, trách ta quá tự phụ, không nghe lời hắn, là ta có lỗi với hắn."

"Giữ chặt hắn lại!" Triệu Hàn Yên cảm thấy không ổn, lập tức hét lên.

Hai tên binh lính phía sau Tử Yên đạo trưởng vội vàng dùng tay ấn chặt vai Tử Yên đạo trưởng, khống chế hai cánh tay hắn. Nhưng ngay sau đó, một ngụm máu phun ra từ miệng Tử Yên đạo trưởng, hắn lần cuối ngước mắt nhìn mọi người một cái, nhe răng cười, rồi mặt mày dữ tợn nhắm mắt lại. Thân thể co giật dữ dội hai cái, trông có vẻ đau lắm. Sau năm sáu lần, sự co giật cuối cùng cũng dừng lại, người đã chết.

Xác nhận đã tắt thở, thân thể đã lạnh, để tránh hắn giả chết, Yến Thù sai người canh giữ thi thể, cho đến khi chết hẳn, bắt đầu xuất hiện vết loang tử thi mới thôi.

"Chắc là giấu độc dưới lưỡi rồi." Yến Thù thở dài nói.

Sau đó có binh lính vội vàng đến bẩm báo, nhờ sự giúp đỡ của binh lính doanh trại, họ đã tìm thấy nơi nung chảy bạc trong sơn động. Ở một cái hang dẫn về phía Tây Bắc, vì có cửa cơ quan, lại vì ánh sáng trong sơn động không tốt, nên lúc đầu không phát hiện ra.

Sau cánh cửa cơ quan cũng là một khu vực rỗng bên trong, nhưng đỉnh động ánh sáng lọt vào nhiều hơn. Đồ dùng để nung chảy bạc đều đầy đủ. Ngoài ra còn tìm thấy sáu người bị giam ở đó. Từng người mặt mày vàng vọt gầy còm, quần áo rách rưới, nghe nói đã bị giam sáu ngày không được ăn cơm rồi, đói đến mức chỉ có thể ăn cỏ và đất, may mà trong động có nước, bằng không đã chết khát từ lâu.

Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường liền đi về phủ Khai Phong trước. Những sự việc còn lại chờ Yến Thù xử lý xong, nghe báo cáo tổng kết tình hình sau.

Khi hai người ra khỏi Tử Yên Sơn, Đoạn Tư Liêm và những người khác cũng đều được thả ra. Đoạn Tư Liêm vội vàng về chuẩn bị cho yến tiệc trong cung, tự nhiên không có cơ hội nói nhiều với mọi người, hừ lạnh một tiếng rồi đi mất.

Tiết chưởng quầy thì cười tươi như hoa, chào tạm biệt Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường một cách lịch sự, còn mời hai người rảnh rỗi ghé qua Tam Xuân Lâu của hắn.

"Quán ta ra một món mới, đảm bảo ngon, nếu Triệu sai gia hứng thú, còn có thể so tài với đầu bếp chỗ chúng ta một chút."

Tiết chưởng quầy nói xong, được tùy tùng dìu lên ngựa. Nhưng trước khi cưỡi ngựa đi, hắn lấy từ trên yên ngựa xuống chiếc nón rơm rộng vành treo sẵn, đội lên đầu. Chiếc nón có mạng che đen.

Trước khi đội nón, Tiết chưởng quầy quay đầu lại cười với Triệu Hàn Yên một lần nữa, gật đầu. Rồi mới đội chiếc nón rơm đen đó vững vàng lên đầu, cưỡi ngựa đi.

Cài Đặt Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134-1: HOÀN CHÍNH VĂN Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 1: Chúng ta sau khi tiểu đầu bếp rời đi Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 2: Bạch Vân Thụy: Mẫu thân chính là ác ma