Chương 577
Đột nhiên, Yeon Sun-woo chỉnh lại tư thế, nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.
Nhận thấy cậu ấy có vẻ sắp nói điều gì đó quan trọng, tôi cũng nhanh chóng tập trung. Nhưng sau khi giữ ánh mắt tôi trong một lúc, cậu ấy bất ngờ nở một nụ cười.
“Hoặc hắn đã hết quan tâm đến anh, hoặc hắn đang khổ sở đến mức không thể liên lạc được.”
“Gì cơ?”
“Mong là vế đầu. Đúng không, anh?”
“……”
Toàn là nói linh tinh.
Mất hứng, tôi gõ nhẹ vào trán Yeon Sun-woo. Nhưng dĩ nhiên, chỉ có ngón tay tôi đau, còn cậu ấy lại không hề hấn gì, thậm chí còn giả bộ kêu đau đầy ồn ào.
“Nếu sau này nhận được tin nhắn nào từ hắn, báo ngay cho anh. Thông tin liên quan cũng vậy.”
“Anh… biết rõ em chẳng còn gì cả mà. Làm gì có thông tin nào đến tay em được.”
“……”
Gia đình, địa vị, những kỷ niệm suốt cuộc đời. Yeon Sun-woo đã từ bỏ tất cả để đến đây, và cậu ấy nói điều đó với thái độ vô cùng nhẹ nhàng. Đôi khi, thậm chí trông cậu còn có vẻ thoải mái hơn trước.
Ngay cả bản thân cậu ấy cũng không hối hận về lựa chọn của mình, thì tôi lấy tư cách gì để nói gì đây?
Vốn dĩ, tôi cũng là nguyên nhân khiến cậu ấy ở đây. Vì vậy, nếu một ngày nào đó Yeon Sun-woo cảm thấy hối hận, tôi đã quyết tâm sẽ đón nhận tất cả cảm xúc ấy.
Nhưng giờ đây, đã sáu tháng trôi qua, và cậu ấy vẫn không chút hối hận.
Điều duy nhất mà Yeon Sun-woo muốn từ tôi lúc này là một lần đi chơi chỉ có hai người, dù ở đâu cũng được. Vì các thành viên trong đội luôn để mắt đến cậu taấynên tôi vẫn chưa thể sắp xếp được, nhưng tôi biết, chuyện này không thể trì hoãn mãi.
‘Dù sao thì việc Yeon Sun-woo thức tỉnh ở cấp SS và khôi phục sức khỏe cũng là điều đáng mừng.’
Dùng từ “khôi phục sức khỏe” có lẽ là hơi giảm nhẹ, vì giờ cậu ấy đã trở nên rất mạnh mẽ. Dù sao, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm vì không còn thấy một Yeon Sun-woo gầy gò và bất ổn như trước nữa.
“Em thực sự luyện tập chăm chỉ đấy chứ?”
Ký ức về gương mặt xanh xao, chịu đựng những cơn đau dữ dội của cậu ấy trong quá khứ chợt ùa về, khiến tôi mềm lòng.
Mặc dù đã hỏi đi hỏi lại câu này nhiều lần trong suốt nửa năm qua, Yeon Sun-woo vẫn không tỏ vẻ khó chịu, chỉ vui vẻ gật đầu.
“Tất nhiên rồi. Em luyện tập chăm chỉ là để có thể cùng anh tiến vào cổng mà.”
Bây giờ không còn là thời kỳ thiếu nhân lực thám hiểm cổng như trước, nên Yeon Sun-woo vẫn đang trong giai đoạn luyện tập và chưa từng vào cổng lần nào.
Gần đây, tôi nghe nói Hong Si-ah đã mua một vài cổng từ Cheon Sa-yeon. Có lẽ cậu ấy sẽ sớm bắt đầu dọn cổng thôi.
“Được rồi. Khi lịch trình được xác định, nhất định phải báo anh biết.”
Vì không thuộc hội nào, để cùng vào cổng với Yeon Sun-woo, tôi sẽ cần Jayna thuê tôi làm lính đánh thuê. Nhưng tôi nghĩ chuyện này có thể dễ dàng giải quyết nếu nói chuyện với Hong Si-ah.
Nếu cần, tôi sẵn sàng làm miễn phí cũng được.
‘Có khi vấn đề lớn nhất lại nằm ở các thành viên trong đội.’
Đúng lúc tôi vừa nghĩ vậy, Cheon Sa-yeon bất ngờ lên tiếng.
“Dù có luyện tập thế nào đi nữa, cậu ta vẫn là lính mới không có kinh nghiệm. Họ chắc chắn sẽ chỉ gửi cậu ta vào cổng cấp B. Vậy thì việc cậu cũng đi cùng chỉ là thừa thãi.”
Cheon Sa-yeon, người đang ngồi đối diện, theo dõi chúng tôi từ đầu đến giờ với nụ cười nhàn nhã, nói ra điều đó một cách chậm rãi.
Mặc dù lời nói có chút gai góc, nhưng Yeon Sun-woo không hề cảm thấy khó chịu, chỉ nhún vai một cách thoải mái.
“Có thể là vậy, nhưng cũng đâu cần thiết? Anh ấy tự nguyện đi vì lo lắng cho tôi mà.”
Khóe miệng của Yeon Sun-woo nhếch lên, trong khi Choen Sa-yeon khẽ nhíu mày. Không khí trong phòng khách chợt trở nên lạnh hơn, và tôi, như thường lệ, buộc phải lên tiếng.
“Đừng cãi nhau nữa…”
Một Cheon Sa-yeon sống bất cần và một Yeon Sun-woo dám đối đầu cả Yoo Si-hyuk, rõ ràng chẳng ai chịu nhường ai.
‘Đội đã đủ mệt mỏi vì những cuộc cãi vã, giờ lại thêm cả Yeon Sun-woo…’
Tôi thở dài, một lần nữa.
***
Tôi đã gọi cho bà Choi Mi-jin để báo rằng mình chấp nhận nhiệm vụ và đồng thời đưa ra một yêu cầu.
"Nếu có thể, ngài hãy tập hợp và gửi lại lời kể của các nhân viên đã nhìn thấy người đàn ông đeo mặt nạ trắng."
Theo như dự đoán của chúng tôi, người đàn ông đeo mặt nạ trắng có liên quan mật thiết đến 10 nhân viên bị mất tích. Dù sao thì tất cả đều xảy ra tại cùng một địa điểm.
Thông tin về những người mất tích đã được Woo Seo-hyuk và bà Choi Mi-jin cung cấp, vì vậy điều chúng tôi cần bây giờ là lời kể của các nhân chứng. Có vẻ Choi Mi-jin cũng đồng tình rằng đây là một phần quan trọng, nên đã nhanh chóng đồng ý.
[Tuy nhiên, việc này sẽ mất một chút thời gian. Và rất tiếc là không thể lấy lời kể từ tất cả nhân chứng, vì một số nhân viên đang chịu tổn thương tâm lý.]
Trong số những nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ vụ tấn công của "Hội Tín đồ Praus", trụ sở quản lý là một trong những nơi thiệt hại lớn nhất. Rất nhiều nhân viên suýt mất mạng hoặc bị thương nghiêm trọng.
Mặc dù "Hội Tín đồ Praus" đã bị ngăn chặn và không còn hoạt động như trước, nhưng những vết sẹo mà họ để lại vẫn chưa thể xoá nhòa.
Dù phía họ hay phía chúng tôi đều chịu tổn thất, tôi vẫn phải hiểu và chấp nhận điều này.
"Cứ từ từ chuẩn bị. Tôi sẽ chờ thông tin từ ngài."
Tôi cúp máy với một tâm trạng nặng nề.
Mặc dù bà Choi Mi-jin đã cố gắng hỗ trợ, nhưng thông tin mà chúng tôi có vẫn còn rất hạn chế. Từ vụ mất tích cho đến lời kể nhân chứng, tất cả đều mơ hồ đến mức không thể xác định được manh mối đáng giá nào.
"Trong lúc chờ Giám đốc Trung tâm tổng hợp lời kể, chúng ta cũng nên làm gì đó. Nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu."
"Hmm."
Khi tôi than phiền trong sự bế tắc, Park Geon-ho, người đang chìm trong suy nghĩ, lên tiếng.
"Trong những trường hợp thiếu thông tin như thế này, cách tốt nhất là giải quyết từng vấn đề một. Sao chúng ta không thử tách riêng vụ mất tích và vụ nhìn thấy người đeo mặt nạ trắng để điều tra?"
"Tách riêng?"
"Đúng vậy. Dựa vào tình hình, khả năng cao người đàn ông đeo mặt nạ trắng đã bắt cóc các nhân viên. Nhưng nếu cứ gộp chúng lại trong tình trạng thiếu thông tin như hiện tại, mọi thứ sẽ chỉ càng thêm rối rắm."
"Cũng hợp lý."
"Cứ giải quyết từng phần. Trước hết, giả sử người đeo mặt nạ trắng là kẻ bắt chước, tại sao chúng ta không thử tìm những năng lực gia liên quan đến năng lực tinh thần từng hoạt động trong Hội Tín đồ Praus?"
Ha Tae-heon, người đang nghe Park Geon-ho, cũng gật đầu đồng tình.
"Ý kiến của tôi cũng vậy. Thay vì phí thời gian vào trụ sở quản lý chẳng giúp được gì, tốt hơn là tập trung vào những kẻ từng thuộc Hội Tín đồ Praus hoặc những địa điểm liên quan đến chúng. Thật ra, từ lâu tôi cũng cảm thấy chuyện này khó chịu rồi."
Hội Tín đồ Praus đã bị giải thể sau khi chúng tôi ngăn chặn Kali. Tuy nhiên, những năng lực gia từng tự nguyện tham gia hội vẫn còn rải rác khắp nơi.
Đó là những kẻ theo chủ nghĩa thượng đẳng, tin rằng năng lực gia là giống loài tiến hóa cao hơn con người bình thường.
Ngay cả khi hội không còn tồn tại, chúng vẫn gây rắc rối, khiến chính quyền các nước đau đầu.
Hàn Quốc cũng không phải ngoại lệ.
"Đúng là… với tình hình hiện tại, có lẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc điều tra tàn dư của Hội Tín đồ Praus. Dù rằng chuyện này cũng không hề dễ dàng."
Những nạn nhân được giải thoát khỏi sự thao túng tinh thần của Samael đã báo cáo nơi ẩn náu của hội với chính quyền, và tất cả địa điểm được báo cáo đã bị xử lý.
Vì thế, những nơi ẩn náu còn lại chắc hẳn là những địa điểm chưa được tiết lộ hoặc đã được che giấu. Nếu muốn tìm, không thể dùng cách thông thường.
‘Liệu hỏi Elohim có hiệu quả không? Hoặc nhờ người chuyên nghiệp như Hyde giúp đỡ?’
Hyde, bạn của Kim Woo-jin và là một hacker đang hoạt động trong Rohen, có thể là lựa chọn phù hợp. Với khả năng vượt qua ranh giới hợp pháp và phi pháp trên mạng, Hyde chắc chắn có thể tìm ra vài địa điểm.
Nhìn ánh mắt của tôi, Ha Tae-heon lên tiếng mà không cần giải thích.
"Cứ liên lạc thử xem."
Chuyện của Hyde tôi quyết định giao lại cho Ha Tae-heon. Nếu Hyde không thể cung cấp thông tin hữu ích, lúc đó tôi sẽ tìm đến Elohim.
Tuy nhiên, Elohim và Ellaha vẫn đang hồi phục sau trận chiến với Kali, nên tôi muốn tránh làm phiền họ nếu không cần thiết.
Woo Seo-hyuk, người đang gõ trên chiếc máy tính bảng trong lúc lắng nghe, cũng tham gia ý kiến.
"Hội Requiem cũng sẽ cố gắng điều tra. Ít nhất, chúng tôi có thể tìm được một nơi nào đó trong nước. Nếu mở rộng ra nước ngoài, có lẽ sẽ nhiều hơn."
"Tôi nghĩ trước mắt chúng ta nên bắt đầu từ khu vực quanh Seoul. Vì tất cả vụ mất tích và lời kể đều xuất phát từ trụ sở quản lý…"
Đang trong lúc bàn bạc, điện thoại của tôi bất ngờ rung lên. Nhìn vào màn hình, hóa ra là Yeon Sun-woo.
Vì tôi để điện thoại trên bàn họp, nên tất cả mọi người trong phòng đều thấy tên hiện trên màn hình.
Nếu chỉ mình tôi thấy, có lẽ tôi sẽ không bắt máy. Nhưng giờ thì không còn lựa chọn nào khác, tôi đành mỉm cười gượng gạo và nhấc máy.
[Anh à, bận không? Đi uống cà phê với em đi!]
Cậu ấy gọi chỉ hai ngày sau khi chúng tôi gặp nhau ở phòng khách. Dường như vừa hoàn thành buổi huấn luyện, cậu ấy lập tức gọi ngay khi rảnh.
"Khụ, không được. Bây giờ anh đang…"
"Cậu ấy nói vậy à. Tôi cũng đang muốn uống cà phê đây. Đi đi."
Trước khi tôi kịp từ chối, Min Ah-rin, ngồi bên cạnh, bất ngờ xen vào với ánh mắt sáng rỡ.
"Cuộc họp cũng gần xong rồi, đúng không?"
"Đúng vậy. Min Ah-rin là trị liệu sư, cậu nên ra ngoài thư giãn một chút đi cùng cô ấy. Dù sao thì Woo Seo-hyuk và hội trưởng cũng có cuộc họp lúc 3 giờ."
Park Geon-ho cũng hưởng ứng, khuyến khích tôi đi cùng Yeon Sun-woo.
Bối rối nhìn xung quanh, tôi nhận thấy ngay cả Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon cũng không phản đối.
"Tôi cũng muốn đi."
"Em cũng vậy, hyung."
Thậm chí, Kim Woo-jin và Kwon Jung-han cũng đòi theo. Cuối cùng, tôi đành hỏi Yeon Sun-woo.
"Vậy em muốn đi đâu?"