Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong

Chương 5

Chương 5: Củ cải và cây thước may

Vương Triều sau khi hỏi thăm tình hình nạn nhân xong thì quay về bẩm báo: "Nạn nhân tên là Lưu Tam Thủy, ba mươi lăm tuổi, người Hứa Châu. Cuối năm ngoái một mình đến kinh thành mở tiệm may này, còn thê tử cùng con cái thì vẫn ở Hứa Châu. Trong tiệm vốn có một tên tiểu nhị phụ việc, tháng trước vì ăn trộm vải bị bắt quả tang, Lưu Tam Thủy định đưa hắn lên quan phủ, ai ngờ tên đó đánh ông ta một trận rồi bỏ trốn giữa đường. Dạo gần đây tiệm may chỉ có một mình ông ta.

Những người ở các tiệm xung quanh đều nói tính tình Lưu Tam Thủy không tốt lắm, bình thường không hay nói chuyện với ai. Hồi trước khi tên tiểu nhị chưa phạm lỗi, ông ta cũng thường xuyên đánh mắng hắn. Tối qua lúc nửa đêm, tiểu nhị của tửu lầu phía Đông tận mắt thấy ông chủ tiệm may đóng tiệm. Sáng sớm hôm nay lúc mở cửa thì thấy cửa tiệm may đã mở rồi, nhưng không thấy người đâu. Hôm nay trời mưa, cũng không có khách khứa gì, mọi người đều bận rộn dọn dẹp cửa tiệm của mình, không ai chú ý đến sự bất thường của tiệm may, mãi đến khi Triệu Hàn bước vào, mới phát hiện ra thi thể."

"Sư gia suy đoán thời gian tử vong vào khoảng đêm qua, mọi người cần tập trung điều tra vào khoảng thời gian này." Triển Chiêu phân phó xong, định đi tìm Triệu Hàn Yên, quay người lại thì phát hiện cậu ta đã đứng tựa vào tường từ lúc nào, lạnh lùng quan sát mọi việc.

"Ngươi không sợ thi thể à?" Triển Chiêu đi đến trước mặt Triệu Hàn Yên, giải thích thêm một câu: "Vừa nãy tiên sinh còn lo ngươi bị hoảng sợ, bảo ta an ủi một chút, nhưng xem ra ngươi có vẻ không sợ hãi lắm."

"Không sợ." Triệu Hàn Yên đáp ngắn gọn, mắt vẫn nhìn chăm chăm chiếc áo tơi ở dưới đất.

Triển Chiêu nhìn theo ánh mắt Triệu Hàn Yên, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

"Vụ án trước cũng có cái này à?" Triệu Hàn Yên quay đầu sang, lúc này mới nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ dò xét của Triển Chiêu.

Triển Chiêu gật đầu, hỏi Triệu Hàn Yên có ý gì.

"Không có gì," Triệu Hàn Yên thấy Triển Chiêu không có ý định rời đi, bèn cười nói, "Có phải Triển hộ vệ thấy lạ tại sao ta không sợ thi thể không? Đầu bếp mà, ngày nào cũng phải bày biện "thi thể", có khi còn phải "phân thây".

Triển Chiêu nghi hoặc nhìn Triệu Hàn Yên.

Triệu Hàn Yên: "Gà, vịt, ngỗng, cá..."

Triển Chiêu lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, bất đắc dĩ lắc đầu cười, "Dám đùa cả với ta? Nếu vừa nãy ta thật sự tưởng ngươi là tên hung thủ nào đó, rút đao bắt ngươi, e là lúc này ngươi cũng không còn cơ hội hít thở nữa rồi."

"Bởi vì ta biết Triển hộ vệ là người hiệp nghĩa, phân biệt phải trái, tuyệt đối sẽ không giết nhầm người tốt." Triệu Hàn Yên giải thích, "Triển hộ vệ còn điều gì muốn hỏi không, nếu không thì ta phải về ướp củ cải đây."

Triển Chiêu hồi phục tinh thần, gật đầu. Dù trong lòng còn nhiều suy nghĩ muốn tìm hiểu về Triệu Hàn Yên, nhưng trước mắt tra án quan trọng hơn, mà tiểu đầu bếp này cũng không chạy đi đâu được.

Triệu Hàn Yên gật đầu với Triển Chiêu, rồi cùng Xuân Lai xách một giỏ củ cải rời đi.

Công Tôn Sách kiểm tra xong hiện trường, không thấy Triển Chiêu đâu, bèn tìm kiếm khắp nơi. Thấy hắn đứng thẫn thờ một mình nhìn chằm chằm phía cửa sau, Công Tôn Sách liền vỗ vai hắn một cái.

"Có chuyện gì à?"

"Không có gì," Triển Chiêu cười khẽ với Công Tôn Sách, "Tiên sinh, người đã điều tra thân phận của tiểu đầu bếp kia chưa?"

"Trong hộ tịch đúng là có người này, nhà cửa cũng đã xem qua rồi, trạch viện tuy lớn nhưng đã hoang tàn." Công Tôn Sách hỏi Triển Chiêu, "Sao vậy, ngươi nghi ngờ thân phận của Triệu Hàn tiểu huynh đệ có vấn đề à?"

Triển Chiêu nhíu mày, không biết nên gật hay lắc, đành kể lại toàn bộ cuộc đối thoại khi nãy giữa hai người cho Công Tôn Sách nghe.

Công Tôn Sách nghe xong, vuốt râu cười lớn, "Nói có lý, đầu bếp và ngỗ tác đúng là có điểm tương đồng, hơn nữa đầu bếp còn thường xuyên "mổ xẻ" thi thể."

"Tiên sinh, ta không đùa đâu, tiểu đầu bếp này không đơn giản."

"Ta đã sớm nói cậu ta không đơn giản rồi, hơn nữa nếu đơn giản thì ai dám đến chỗ chúng ta làm đầu bếp." Công Tôn Sách đã ngộ ra điểm này, chợt phát hiện Triệu Hàn không còn ở đây nữa, bèn hỏi Triển Chiêu cậu ta đi đâu. Biết được Triệu Hàn đã về phủ để muối củ cải rồi, Công Tôn Sách liền mỉm cười cảm thán: "Vừa mới thấy thi thể kinh khủng như vậy mà vẫn còn nhớ làm củ cải muối, thật tận tâm tận lực. Ngươi có thấy điểm này khá giống với Bao đại nhân không?"

Triển Chiêu: "..."

Triệu Hàn Yên trên đường về lại mua thêm chút muối.

Khi trở về đến phòng bếp Khai Phong Phủ, trời đã tạnh mưa. Triệu Hàn Yên liếc mắt một cái đã thấy Tú Châu đang ngồi thất thần dưới hiên, không nhúc nhích.

"Em ấy sao thế?"

"Sợ đó ạ, về đến phủ không dám ở một mình trong phòng." Xuân Khứ nhìn về phía Tú Châu, nhỏ giọng nói với Triệu Hàn Yên.

"Ta đi khuyên em ấy, các ngươi đi rửa mấy cái vò, tráng qua nước sôi một lượt đi."

Hai huynh đệ Xuân Lai, Xuân Khứ gật đầu vâng lệnh.

Triệu Hàn Yên cất tiếng gọi Tú Châu. Tú Châu lập tức hoàn hồn, thấy Triệu Hàn Yên thì vội vàng chạy tới ôm lấy cánh tay nàng, run rẩy bày tỏ sự sợ hãi.

"Em đi rửa sạch hai giỏ củ cải kia đi." Triệu Hàn Yên chỉ vào hai cái giỏ đang để dưới đất.

Tú Châu ngây người.

"Bận rộn làm việc, không rảnh rỗi thì sẽ không nghĩ linh tinh." Triệu Hàn Yên giải thích.

Tú Châu hiểu ra gật đầu, không nói hai lời liền ra giếng múc nước rửa củ cải. Đừng nhìn Tú Châu dáng người gầy gò, nhưng tay chân rất khỏe, vác mấy chục cân đồ không hề tốn sức, làm việc vặt càng là tay thiện nghệ, sức làm việc ngang ngửa một người đàn ông. Triệu Hàn Yên rất thích nàng, không chỉ ngoan ngoãn mà làm việc còn nhanh nhẹn, cho nên trong rất nhiều cung nữ, nàng chỉ tin tưởng và mang theo một mình Tú Châu bên cạnh.

Triệu Hàn Yên phân loại củ cải theo kích cỡ: nhỏ, vừa và lớn. Cỡ nhỏ thì thái sợi phơi khô, sau này sẽ dùng để làm món trộn. Cỡ vừa thì thái thành thanh dài rồi ướp muối, sau đó thêm chút gia vị đặc biệt vào, làm thành củ cải muối giòn ngon. Chỗ củ cải lớn nhất và giòn nhất còn lại thì làm thành củ cải ngâm tương. Cách làm cũng rất đơn giản, thái củ cải thành hình dáng mình thích, cho vào vò, thêm tương đã được chọn lựa kỹ càng mà Triệu Hàn Yên mua ở chợ hôm trước, đợi một hai ngày là có thể ăn được.

Làm xong củ cải, Triệu Hàn Yên nhẩm tính Triển Chiêu và những người khác hôm nay e là phải thức đêm, bèn lấy ra ít củ cải sợi đã thái trước đó, ướp muối nhạt. Lấy hai cân đậu đỏ cho thêm nước vào nồi, dùng bếp lò dựng tạm hôm qua để nấu. Triệu Hàn Yên phân phó Lai Vượng trông lửa xong, vươn vai một cái, về phòng nghỉ ngơi. Tú Châu cũng làm xong việc rồi, toàn thân mỏi ê ẩm, theo Triệu Hàn Yên về phòng, vừa chạm giường là ngủ thiếp đi. Triệu Hàn Yên thấy nàng ngủ ngon, không còn nghĩ đến hiện trường án mạng hay gặp ác mộng nữa, mỉm cười đắp chăn mỏng cho nàng. Bản thân lại có chút không ngủ được, bèn nằm trên giường xem sổ tay nấu ăn, đến khi thật sự buồn ngủ mới chợp mắt một lát, chừng khoảng nửa nén hương.

Khi Triệu Hàn Yên bước ra khỏi phòng, ráng chiều đã nhuộm đỏ cả nền trời phía Tây.

Tú Châu đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, sảng khoái đi theo sau Triệu Hàn Yên, trên mặt cuối cùng cũng nở nụ cười.

"Khỏe hơn chút nào chưa?" Triệu Hàn Yên hỏi.

Tú Châu gật đầu lia lịa: "Đều tại nô tỳ không có tiền đồ, vốn là đến để hầu hạ công tử, kết quả lại để công tử lo lắng cho nô tỳ, lần sau tuyệt đối sẽ không như vậy nữa!"

"Khách khí quá rồi." Triệu Hàn Yên lắc đầu rồi bước đi.

Tú Châu vội vàng đuổi theo, liên tục xin lỗi, nhưng ngay sau đó nhận ra mình vừa xin lỗi xong lại bị trách "khách khí", bèn vội che miệng lại.

"Được rồi, đùa em thôi mà, mau giúp ta làm cơm." Triệu Hàn Yên cười nói.

"Làm cơm? Nhưng bếp lò vẫn chưa dùng được mà."

"Cứ dùng cái bếp dựng tạm kia làm vài món đơn giản là được." Triệu Hàn Yên kiên nhẫn nói.

Tú Châu nhịn không được cười cảm thán: "Công tử nhà chúng ta đúng là rất thích nấu ăn."

Hai người đến phòng bếp thì thấy Lai Vượng đang dẫn một xe củi theo vào. Người đánh xe là một lão nông họ Trương đã ngoài sáu mươi, thân hình gầy gò, da đen sạm, miệng cười lên móm mém thiếu mất nửa hàm răng, nhưng toát lên vẻ chất phác, thuần hậu. Lão Trương nhảy xuống xe bò, cười ha hả giúp Lai Vượng dỡ hàng. Lai Vượng vừa vác củi vừa nói chuyện rất to tiếng với lão Trương, tuy lão Trương đưa tai sát về phía Lai Vượng nhưng thỉnh thoảng vẫn không nghe rõ, lại cười móm mém hỏi lại: "Lai Vượng huynh đệ vừa nói gì đó?"

Lai Vượng và lão Trương bắt đầu dỡ hàng. Hai người chia nhau kéo xuống một bó củi từ trên xe, bỗng có một vật gì đó rơi xuống. Lai Vượng đặt củi xuống, từ dưới đất nhặt cái vật dài dài vừa rơi đó lên, nhìn kỹ một cái, hóa ra là một cây thước gỗ nam mộc có đính bạc. Cây thước màu nâu đỏ, bề mặt bóng loáng, nhìn là biết đồ tốt, không ai lại đi vứt vào đống củi để đốt. Lai Vượng tưởng là đồ của lão Trương, sơ ý đánh rơi lúc chặt củi, vội đưa đến trước mặt lão.

Lão Trương vừa xua tay vừa lắc đầu: "Cái này không phải của ta."

"Thật không phải của lão à? Vậy sao lại ở trên xe củi của lão?" Lai Vượng vẫn nói lớn tiếng.

Lão nông ghé tai nghe xong, lắc đầu và xua tay nhanh hơn, "Không phải của ta, thật sự không phải của ta mà, ta cũng không biết sao nó lại ở đây."

Lai Vượng vẫn không phục, muốn tranh cãi với lão Trương, cây thước này rõ ràng rơi từ trên xe củi của lão xuống, sao có thể không liên quan đến lão được.

Triệu Hàn Yên càng nhìn cây thước trong tay Lai Vượng càng thấy không ổn, bèn bước đến trước mặt Lai Vượng xin cây thước xem thử. Nàng nhìn kỹ trước sau, cuối cùng ở chỗ mòn của đầu thước, thấy có vết màu đỏ đã khô lại.

Triệu Hàn Yên không chắc chắn hỏi: "Có phải là thước dùng trong nghề may không?"

Tú Châu gật đầu lia lịa: "Đúng vậy."

Triệu Hàn Yên nhíu mày, hỏi lão Trương sống ở đâu, từ đâu đánh xe vào thành, dọc đường có dừng xe không.

"Củi được chất lên xe từ sáng sớm hôm nay để vào thành, xe bò chạy chậm, đi đến phủ Khai Phong đúng vào giờ này. Xuất phát từ thôn Bảo Khang, lúc vào thành đi qua Tân Tống môn, rồi đến Cựu Tống môn, sau đó mới đến phủ Khai Phong." Lão Trương nhớ lại kỹ càng, dọc đường dừng xe ba lần, hai lần ngoài thành để ăn cơm trưa và đi tiểu, một lần trong thành để đi mua hai cân bánh ngọt ở Trạng Nguyên lầu. Phu thê trưởng nữ của lão Trương sống trong thành Đông Kinh, mỗi lần lão Trương vào thành đưa củi, buổi tối đều ở lại nhà trưởng nữ một đêm, số bánh ngọt này là để lát nữa mang đến tặng cho các cháu.

Triệu Hàn Yên cầm cây thước đi tìm Công Tôn Sách. Nhưng sau đó được các nha sai cho hay Công Tôn Sách và mọi người vẫn đang bận rộn phá án chưa về. Triệu Hàn Yên bèn hỏi thăm tung tích Bao đại nhân, ngài ấy cũng không có ở phủ vì được triệu vào cung. Triệu Hàn Yên đành mang cây thước về phòng bếp, tìm một chỗ sạch sẽ đặt cẩn thận.

Nàng theo bản năng đảo mắt nhìn mấy người trong bếp, không thấy bóng dáng Lý Tam đâu. Nhớ kỹ lại, hôm nay nàng cũng chưa thấy bóng dáng Lý Tam.

Triệu Hàn Yên lập tức hỏi mọi người Lý Tam đi đâu rồi.

"Lý Tam? Không biết."

Cài Đặt Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134-1: HOÀN CHÍNH VĂN Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 1: Chúng ta sau khi tiểu đầu bếp rời đi Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 2: Bạch Vân Thụy: Mẫu thân chính là ác ma