Chương 447
(Hiện tại)
“Meo…!”
“Suỵt, im lặng nào.”
Tôi nhanh chóng che mặt con mèo nhỏ đang kêu trên đùi mình, đồng thời quan sát xung quanh căn phòng.
‘Không phải bệnh viện… đây là căn biệt thự nơi tôi vào tìm con mèo sao?’
Tim đập thình thịch, cố nén đi sự hồi hộp, tôi nhanh chóng đánh giá tình hình. Dù cảm ơn vì họ không đưa tôi đến bệnh viện mà chỉ đặt tôi nằm trong căn phòng này, nhưng rõ ràng tôi không thể ở lại đây lâu được.
Ôm chặt con mèo, tôi bước xuống giường. Có khoảng ba người ở bên ngoài phòng. Đi qua cửa chính sẽ quá nguy hiểm. May mắn thay, ngay đối diện giường là một cửa sổ vừa đủ lớn để tôi có thể chui qua.
Tôi chạm tay lên khung cửa sổ, rồi khẽ ngoái đầu nhìn về phía cửa ra vào. Sự hiện diện của ai đó bên ngoài làm tôi do dự.
Tôi phải đi thôi. Gặp lại bọn họ lần nữa, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì đó mà tôi không thể cứu vãn được. Tôi không đủ can đảm đối diện với cậu ấy, nên dù có hèn nhát thế nào, việc chạy trốn lúc này là lựa chọn tốt nhất.
“……”
Ngực tôi nhói lên. Tôi nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu rồi mở mắt ra.
Dù lý trí mách bảo rằng tôi phải rời đi, nhưng cơ thể tôi lại không chịu cử động. Con mèo trong lòng khẽ quẫy cái đuôi dài của nó, phát ra tiếng kêu nhỏ như thúc giục.
“Đúng rồi, đi thôi.”
Tôi khẽ v**t v* lưng con mèo, đưa tay mở chốt cửa sổ. Cạch! Ngay khi chốt được mở, một giọng nói vang lên phía sau tôi.
“Cậu nghĩ có thể ra ngoài bằng đó sao? Đây là tầng hai đấy.”
“……!”
Tay tôi khựng lại, run lên. Tôi vội quay đầu lại và nhìn thấy Yeon Seon-woo đang đứng tựa lưng vào tường, cánh cửa phòng vẫn mở.
‘Cậu ấy vào đây từ lúc nào?’
Tôi không nghe thấy tiếng cửa mở. Có lẽ cửa chưa được đóng kín từ đầu, hoặc cậu đã lẻn vào khi tôi còn đang mải suy nghĩ.
“Xông vào nhà người khác, rồi còn ngất xỉu ở đây. Đã vậy còn định trốn đi mà không nói lấy một lời cảm ơn? Thật vô lễ.”
“À, ừm…”
Trước khi tôi kịp nói gì, những lời trách móc lạnh lùng đã trút xuống liên tục. Trong khi tôi còn đang lúng túng, Seon-woo đã ném thứ gì đó về phía tôi.
Một vật nhỏ màu trắng lấp lánh bay qua không trung. Tôi đưa tay đỡ lấy, và ngay lập tức nhận ra đó là chiếc vòng tay của mình.
Tôi chợt nhớ ra mình đã quên bẵng chiếc vòng. Lý do tôi đến đây ban đầu cũng là để lấy lại nó, thứ mà con mèo đã cướp đi.
Nắm chặt chiếc vòng trong lòng bàn tay, tôi không khỏi cảm thấy vừa biết ơn vừa áy náy với Cheon Sa-yeon ở thế giới bên kia. Chỉ cần nhìn vào nó, tâm trí hỗn loạn của tôi dường như cũng trở nên yên ổn hơn.
“…Cảm ơn vì đã giữ hộ tôi. Đây là một vật rất quan trọng với tôi, tôi không thể để mất nó được.”
“Quan trọng thế mà còn định vứt lại chạy trốn?”
“Làm sao được chứ! Đây là tầng hai, tôi làm sao trốn qua cửa sổ được.”
Tôi cố gắng nở một nụ cười thật tươi khi trả lời. Seon-woo chỉ khẽ tặc lưỡi, vẻ mặt khó chịu, rồi quay lưng đi.
“Nếu tỉnh táo rồi thì ra đây. Đừng ở đó thêm nữa.”
Tôi nhìn mái tóc đen nhánh của Seon-woo*, khác xa với màu tóc vàng trong ký ức, rồi cúi đầu. Bàn tay đang nắm chiếc vòng run rẩy.
Thở dài một hơi, tôi đặt con mèo đang ôm xuống sàn. Ban đầu tôi định ôm nó ra ngoài qua cửa sổ, nhưng giờ bị phát hiện rồi thì chẳng cần thiết nữa.
“Meo~.”
Chiếc đuôi của con mèo vểnh cao, nó cọ sát vào chân tôi như muốn làm nũng. Tôi để mặc nó ở đó và xem lại trang phục của mình. Trước khi ngất đi, tôi vẫn còn mặc bộ vest đen chỉnh tề, vậy mà bây giờ chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng và quần, không thấy áo khoác đâu cả.
‘Áo khoác biến đâu rồi nhỉ?’
Tôi chỉnh lại chiếc cà vạt bị lỏng và vuốt nhẹ gáy. Đúng lúc đó, chiếc vòng tay của Cheon Sa-yeon đã an toàn nằm gọn trong kho chứa đồ của Ha Tae-heon. Vì chốt khóa của chiếc vòng đã hỏng, cất nó vào kho là cách an toàn nhất.
‘Quả nhiên là kỳ lạ mà.’
Tôi đã lấy lại được chiếc vòng tay, tạm thời không còn phải lo lắng nữa, nhưng vẫn không ngừng băn khoăn về con mèo. Từ đầu đến cuối, mọi chuyện rắc rối này đều bắt nguồn từ nó. Hơn nữa, sự xuất hiện đột ngột của nó khiến tôi không thể không nghi ngờ.
“Meo~.”
Không thèm để ý đến sự bận tâm của tôi, con mèo lăn mình ra sàn, duỗi thẳng chân trước rồi uể oải vươn vai. Nhìn cảnh tượng này, nó chẳng khác gì một con mèo bình thường.
‘Thôi, chẳng nghĩ nữa.’
Có lẽ tôi sẽ mang con mèo theo và tìm hiểu sau. Hiện tại, ưu tiên hàng đầu là rời khỏi ngôi biệt thự này một cách an toàn.
Tôi đã xác nhận sự hiện diện của Yeon Seon-woo, và theo phán đoán của tôi, người còn lại trong nhà này có thể là chị gái của cậu ấy, Yeon Seo-yoon. Nhưng nếu tổng cộng có ba người, thì người thứ ba là ai?
“Phù… được rồi.”
Tôi tự nhủ bản thân phải nhanh chóng rời đi. Tối đa tôi chỉ có thể chịu đựng thêm một tiếng nữa. Trong thời gian đó, tôi phải tìm cách thoát ra ngoài.
*****
Khi tôi cùng con mèo bước xuống tầng dưới, hai người đang trò chuyện bằng giọng nhỏ nhẹ xuất hiện trong tầm mắt.
Mái tóc đen dài đến thắt lưng đối lập hoàn toàn với gương mặt trắng mịn và nhỏ nhắn. Yeon Seo-yoon, người đang chăm chú lắng nghe câu chuyện của đối phương, khẽ gật đầu với vẻ mặt phức tạp.
Người đàn ông đứng trước mặt cô là người tôi chưa từng gặp. Với chiếc áo gile xám và mái tóc được vuốt ngược gọn gàng, anh ta toát lên khí chất của một người kinh doanh.
Tôi ngẩn người quan sát cảnh hai người trò chuyện. Đúng lúc đó, một ai đó vỗ nhẹ lên vai tôi rồi bước qua.
“Tránh ra, đừng chắn đường.”
“À, xin lỗi…”
“Yeon Seon-woo!”
Ngay khi cậu ấy nói một câu với ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, Yeon Seo-yoon đã nhận ra tôi và cau mày nói.
“Tại sao em cứ cư xử thô lỗ như vậy?”
“Đừng hét to. Tiếng vọng lại đau đầu lắm.”
“Vậy thì đừng uống rượu nữa. Đừng mang bực bội của mình ra đổ lên người khác.”
Yeon Seo-yoon đẩy Yeon Seon-woo sang một bên rồi bước về phía tôi. Đôi mắt to, tròn, hơi hếch lên của cô nhìn thẳng vào tôi.
“Cậu cảm thấy đỡ hơn chưa?”
“…Tôi ổn, cảm ơn.”
“Tôi đã rất lo khi thấy cậu đột nhiên ngất xỉu. May mà bác sĩ riêng của tôi tình cờ có mặt lúc đó, nên tôi để ông ấy kiểm tra thay vì đưa cậu đến bệnh viện. Cậu không phiền chứ? Theo bác sĩ, cậu không có vấn đề gì nghiêm trọng cả.”
“Không sao đâu. Cảm ơn cô đã quan tâm.”
Giọng nói của cô ấy nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng, giống như giọng nói mà tôi đã nghe trong giấc mơ hàng trăm lần. Tôi giấu đôi tay đang tái nhợt ra sau lưng và cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
“Tôi chỉ vất vả một chút vì tìm con mèo, nên mới để cô phải chứng kiến cảnh đáng xấu hổ này. Tôi thật sự không biết phải đền đáp thế nào…”
“Chúng tôi chỉ cho cậu mượn phòng khách trong chốc lát thôi. Không cần phải đền đáp gì cả.”
Yeon Seo-yoon khẽ liếc nhìn Yeon Seon-woo. Cậu ấy, người đang khoanh tay và nhìn chúng tôi với vẻ không hài lòng, thở hắt một hơi đầy bực dọc rồi bước vào căn phòng khác gần đó.
“Áo khoác của cậu tôi để trong phòng kia. Cậu ra sảnh chờ một lát, tôi sẽ mang ra cho.”
Cô ấy nói rồi dẫn đường đến sảnh, như thể muốn nhanh chóng tiễn tôi đi.
“...Được thôi.”
Thái độ lạnh lùng của cô khiến tôi không hiểu sao lại cảm thấy có chút tiếc nuối, thật là vô lý.
Khi đang theo sau Yeon Seo-yoon ra sảnh, tôi nhận ra ánh mắt ai đó đang hướng về mình. Đó là người đàn ông vừa trò chuyện với cô ấy. Tôi tò mò muốn biết anh ta là ai, nhưng chẳng có lý do gì để hỏi, nên đành làm ngơ.
“Lần sau hãy giữ con mèo cẩn thận hơn. Đừng để xảy ra chuyện thế này nữa.”
“Vâng, chắc chắn rồi.”
Khi đến sảnh, đôi giày tôi đã đi được đặt gọn gàng chờ sẵn. Con mèo ngồi dưới chân tôi, như thể biết rằng chúng tôi đang nói về nó, nhẹ nhàng phe phẩy đuôi và kêu một tiếng ngắn.
Vừa xỏ giày xong, Yeon Seon-woo từ phòng bước ra, trên tay là chiếc áo khoác của tôi. Tôi bất giác nhìn hai anh em họ đang đứng cạnh nhau và cảm thấy một cảm giác lạ lùng.
Cũng như lần đầu gặp họ từ rất lâu trước đây, tôi nhận ra anh em nhà họ Yeon trông rất giống nhau. Đặc biệt, khi mái tóc vàng của Yeon Seon-woo giờ đây đã chuyển thành màu đen, sự giống nhau đó càng rõ rệt hơn.
Tôi nhận chiếc áo khoác từ Yeon Seon-woo, người vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, và không thể ngăn mình mỉm cười chua xót.
‘Họ chẳng hỏi tôi điều gì cả.’
Dù đã giúp đỡ tôi rất nhiều, nhưng hai người ấy không hề hỏi tên hay bất kỳ điều gì về tôi. Có lẽ họ không có thời gian hay cảm xúc để làm vậy. Sự lạnh nhạt và khô khan trong thái độ của Yeon Seon-woo và Yeon Seo-yoon khiến lòng tôi nghẹn lại.
Dẫu những người khác ra sao cũng được, nhưng tôi thực lòng mong muốn hai anh em họ có thể hạnh phúc. Có lẽ đó chỉ là tham vọng ích kỷ của tôi mà thôi. Cảm giác tội lỗi dâng trào khiến tôi không dám nhìn vào mắt họ nữa, mà cúi đầu lẩn tránh.
“Nhờ mọi người mà tôi đã tìm được mèo và nghỉ ngơi rất thoải mái. Thật sự cảm ơn hai người.”
Tôi ôm con mèo trong tay và nói lời cảm ơn cuối cùng, rồi lập tức quay người lại.
Một cảm giác nóng bỏng, khó tả cứ dâng lên trong cổ họng tôi, như thể sắp bùng phát ra ngoài. Tôi cần rời khỏi đây trước khi để lộ bất kỳ cảm xúc nào không nên có.
Ngay khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, giọng nói ngập ngừng của Yeon Seo-yoon vang lên từ phía sau, gọi tôi lại.
“À, này… cậu gì đó…”
“Vâng?”
“Tôi có thể hỏi cậu một câu được không?”
Hỏi tôi một câu ư? Tôi ngạc nhiên quay lại nhìn. Yeon Seo-yoon cắn môi, như thể đang hối hận vì những lời vừa nói, rồi cẩn thận tiếp tục.
“Bộ đồ đó… cậu thường mặc như vậy à?”
“……”
“Nếu không phiền, tôi có thể hỏi công việc của cậu là gì không?”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nhiều suy nghĩ lướt qua đầu tôi. Nhưng tôi biết câu trả lời của mình đã được định sẵn.
“Đây là trang phục tôi mặc để viếng một người thân đã khuất. Không liên quan gì đến công việc của tôi cả.”
“…Ra vậy.”
Giọng nói của Yeon Seo-yoon trầm xuống, như thể cô ấy thất vọng. Tôi không thể đứng đó và nghe thêm được nữa. Sau một cái cúi chào nhẹ, tôi vội vã mở cửa chính và bước ra ngoài.