Chương 403
Thành thật mà nói, tôi không hề có ý định chia sẻ sự thật này với các thành viên trong đội, đặc biệt là Cheon Sa-yeon.
Ngoại trừ tôi, tất cả các thành viên còn lại trong đội, dù thời gian có bị đảo ngược bởi Kali, vẫn sẽ tiếp tục sống ở thế giới này. Tất nhiên, mọi ký ức và kỷ niệm mà chúng tôi đã trải qua sẽ biến mất, nhưng họ vẫn sẽ sống và ở bên cạnh Cheon Sa-yeon.
Dĩ nhiên, khả năng thế giới không chịu nổi và sụp đổ là rất lớn… Nhưng nếu điều đó xảy ra thì mọi thứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nhưng tôi thì khác. Vốn dĩ, tôi đã phải chết. Việc tôi vượt qua các giới hạn để bước vào cơ thể của Han Yi-gyeol ở thế giới này là nhờ một xác suất cực kỳ hiếm hoi. Nếu Kali đảo ngược thời gian, tôi sẽ phải thử thách xác suất đó một lần nữa. Và không thể mong đợi rằng phép màu sẽ xảy ra lần thứ hai. Lúc đó, tôi sẽ thực sự chết.
Bị nắm giữ trong tay Kali không chỉ là thời gian và thế giới của Cheon Sa-yeon, mà còn là mạng sống của tôi. Và sự thật này sẽ trở thành một gánh nặng lớn đối với Cheon Sa-yeon, người đang gắng sức để giết Kali và cứu thế giới cùng các thành viên trong đội.
Vì vậy, tôi đã quyết định giữ bí mật này cho đến phút cuối cùng…
“Lý do tôi thay đổi suy nghĩ và giải thích bây giờ… là vì tôi không muốn gây thêm bất cứ sự nhầm lẫn nào.”
Tôi nhận ra điều này trong cuộc trò chuyện với Cheon Sa-yeon tối qua. Cheon Sa-yeon coi trọng mạng sống của tôi đến mức nào.
Nếu tôi chết, Cheon Sa-yeon sẽ hành động thế nào đây? Là người đã đọc được tâm trạng và những suy nghĩ mà Cheon Sa-yeon mang theo suốt quá trình lặp lại thời gian, tôi có thể khẳng định: Nếu tôi chết, Cheon Sa-yeon sẽ từ bỏ mọi thứ đạt được trong thời gian này và tự sát.
Dù thời gian có quay ngược lại, tôi cũng không thể quay trở lại đây. Linh hồn ban đầu của Han Yi-gyeol đã tan biến. Vì vậy, ngay cả khi thời gian đảo ngược, tất cả những gì Cheon Sa-yeon có thể đối mặt chỉ là thi thể của Han Yi-gyeol* đã chết. (linh hồn Han Yi-gyeol gốc yếu ớt lắm rồi ko có Han Yi Goel thì cũng đã chết)
Một tình huống khủng khiếp như vậy tuyệt đối không được xảy ra. Vì vậy, tôi đã đưa ra lựa chọn khiến Cheon Sa-yeon phải chịu áp lực, thay vì để mọi thứ tồi tệ hơn.
“Xin lỗi vì tôi đã không giải thích sớm hơn.”
Trong tình huống có thể là trận chiến cuối cùng, những lời này không phải là điều nên nói ra. Nếu đã như vậy, tôi hối hận vì không giải thích luôn khi nói về Kwon Se-hyun.
“Vậy… vậy tức là…”
Giữa các thành viên đội đang đứng ngây người vì bối rối, Min Ah-rin cất tiếng, lắp bắp nói trong sự lúng túng.
“Han Yi-gyeol mà chết… hoặc thời gian bị đảo ngược… thì chúng tôi sẽ không bao giờ… không bao giờ gặp lại cậu được nữa, đúng không?”
“……Đúng vậy.”
Khi tôi bình thản trả lời, bầu không khí vốn đã u ám lại càng trở nên nặng nề hơn. Mọi thứ thậm chí còn ảm đạm hơn tôi nghĩ, khiến tôi không khỏi cảm thấy khó xử.
Có lẽ việc nói ra chuyện này trước mặt tất cả mọi người là một quyết định quá vội vàng. Tôi đáng lẽ nên giải thích trước với Cheon Sa-yeon hoặc Ha Tae-heon, những người lý trí và có nhiều hiểu biết hơn.
‘Tôi biết đây là một chuyện khó chấp nhận, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này…’
Tôi gắng suy nghĩ xem làm thế nào để ít nhất có thể xoa dịu bầu không khí này một chút.
“Đúng là mọi người bị bất ngờ, và tôi biết đây là một chuyện buồn… nhưng kết luận thì đơn giản thôi. Chỉ cần tôi không chết, và chúng ta ngăn được Kali đảo ngược thời gian, thì không có vấn đề gì cả. Điều này không khác gì so với mục tiêu ban đầu của chúng ta.”
Tôi cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, dùng giọng nói vui vẻ để phá tan sự căng thẳng. Nhưng bầu không khí vẫn không thay đổi. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi.
“Ờm, tôi sẽ cẩn thận, nên chỉ cần chúng ta ngăn được Kali là xong. Cheon Sa-yeon, liệu có…”
Tôi định hỏi Cheon Sa-yeon liệu có những tình huống hay mô-típ nào khiến Kali có thể đảo ngược thời gian không, nhưng khi ánh mắt tôi chạm phải anh , lời nói chợt nghẹn lại.
Cheon Sa-yeon, với gương mặt tái nhợt, đang lùi lại khi ánh mắt chúng tôi giao nhau. Thấy sự sợ hãi hiện rõ trên gương mặt anh , tim tôi như rớt xuống một nhịp.
“Cheon…”
Cheon Sa-yeon chớp mắt, như người mất hồn, dường như không nghe thấy tôi gọi. Rồi anh đột ngột quay người lại và bước nhanh ra khỏi lều, như thể đang chạy trốn.
“Khoan đã!”
Thấy tình trạng bất ổn của Cheon Sa-yeon, tôi vội vàng chạy theo. Khi tôi vén tấm rèm lều lên và lao ra ngoài, bóng dáng Cheon Sa-yeon đã khuất xa trước mắt tôi.
“Cheon Sa-yeon, chờ đã…!”
Dù tôi hét lớn, Cheon Sa-yeon rõ ràng đã nghe thấy, nhưng bước chân của anh vẫn không hề chậm lại. Không còn cách nào khác, tôi đành dùng năng lực để thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi.
“Cheon Sa-yeon!”
Tôi vươn tay ra, nắm lấy cổ tay anh . Lập tức, một luồng hơi lạnh như băng giá truyền qua lòng bàn tay tôi. Cheon Sa-yeon khẽ rùng mình, rồi quay đầu lại nhìn tôi.
Dưới mái tóc đen bay phấp phới, gương mặt anh lộ ra với vẻ ngoài thảm thương. Đôi mắt méo mó đầy đau đớn, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, tất cả đều không hề được che giấu. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh không thể kiểm soát được cảm xúc của mình như vậy.
“Buông ra.”
Giọng nói khàn đặc của anh kéo tôi về thực tại. Tôi cúi xuống nhìn, bàn tay trắng bệch của Cheon Sa-yeon bị tôi giữ lại đang khẽ run lên.
Là một người có năng lực cấp SS, anh hoàn toàn có thể gạt tay tôi ra bất cứ lúc nào. Nhưng anh lại không làm vậy, điều đó khiến lòng tôi càng thêm quặn thắt.
“Tôi xin lỗi. Vì đã nói ra chuyện này quá muộn.”
“……”
“Nhưng, Cheon Sa-yeon, mục tiêu của chúng ta vẫn không thay đổi.”
“……”
“Dù có gặp Kali, tôi cũng sẽ tìm cách ngăn cô ta lại…”
“Ngăn lại?”
Cheon Sa-yeon, người chỉ lặng lẽ nghe tôi nói, khẽ nhếch khóe môi lên. Nhưng nụ cười ấy không vui vẻ chút nào, thay vào đó, gương mặt anh càng thêm tan nát, đầy sự hỗn loạn.
“Cậu định ngăn cô ta bằng cách nào? Lại dùng mạng sống của mình nữa sao?”
“…Cheon Sa-yeon.”
“Cậu nghĩ rằng nếu giết được Kali bằng cách hy sinh bản thân, tôi sẽ vui sao? Thật sự nghĩ vậy à?”
“Không phải vậy. Ý tôi là… không phải…”
Tôi lắc đầu, cố phủ nhận, nhưng câu trả lời như bị nghẹn lại, không thể thốt ra thành lời, giống như có thứ gì đó đang bóp nghẹt cổ tôi.
Thật sự tôi có thể phủ nhận sao? Nếu cách duy nhất để ngăn Kali là hy sinh mạng sống của mình, tôi sẽ lựa chọn điều gì?
“Hah…”
Nhìn thấy tôi không thể trả lời, Cheon Sa-yeon bật ra một tiếng cười trống rỗng, đầy mệt mỏi. Một cơn gió lạnh từ xa thổi đến, lướt qua giữa tôi và anh .
“Rốt cuộc mọi chuyện cũng lại trở nên như thế này, Han Yi-gyeol.”
“……”
“Cậu không bao giờ hiểu được, phải không? Sự hy sinh vị tha đó của cậu đã làm tổn thương chúng tôi như thế nào.”
Những lời trách móc đầy đau đớn từ Cheon Sa-yeon khiến tôi cũng trào dâng cảm xúc. Đó là điều tôi không bao giờ muốn nghe từ anh .
“Cậu nghĩ tôi muốn đưa ra quyết định như vậy sao?”
Chính tôi, hơn bất kỳ ai, muốn được sống cùng mọi người. Làm sao tôi có thể dễ dàng từ bỏ những người mà tôi xem như gia đình?
“Dù anh có trách tôi đến đâu, quyết định của tôi vẫn sẽ không thay đổi.”
Lời nguyền độc ác mà Kali nói ra trong giấc mơ của Cheon Sa-yeon vẫn còn vang vọng rõ ràng trong đầu tôi.
“Tôi chỉ muốn giữ lời hứa mà tôi đã nói với anh.”
Lời hứa tôi đưa ra với Cheon Sa-yeon khi chúng tôi thoát khỏi cơn ác mộng đó, trên nền đất lạnh lẽo của mê cung, không phải là điều tôi nói ra một cách bồng bột.
- Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ lấy lại thời gian cho anh.
Ngay từ khoảnh khắc tôi quyết tâm giúp Cheon Sa-yeon thoát khỏi địa ngục này, mạng sống của tôi đã bị đẩy xuống thứ yếu.
Những điều này tôi không cần phải giải thích hết. Tôi khẽ cười chua chát và tiến một bước về phía anh.
“Ngay cả khi tôi thất bại, tôi cũng đã hứa rằng mình sẽ quay lại tìm anh. Đừng nói là anh đã quên rồi chứ?”
“……”
“Anh và tôi, cuối cùng cũng đã gặp lại nhau, đúng không?”
Gương mặt trắng nhợt của Cheon Sa-yeon chỉ có đôi mắt là đỏ hoe, ánh nhìn của anh nhẹ nhàng chớp qua đôi hàng mi dài, để lộ những rung động nhỏ trong ánh mắt đen tuyền.
“Lần này cũng vậy, tôi nhất định sẽ sống sót và giúp anh lấy lại thời gian của mình.”
Kỳ lạ thay, càng nói, cảm xúc của tôi càng nhẹ nhõm hơn. Nụ cười gượng gạo ban đầu giờ đây trở nên tự nhiên. Trong khi thuyết phục Cheon Sa-yeon, tôi cũng dần lấy lại được sự bình tĩnh trong lòng.
“Anh hãy tin tôi một lần.”
Tôi cẩn thận hạ tay mình xuống, nắm chặt lấy bàn tay của Cheon Sa-yeon. Tôi muốn làm mọi cách để xoa dịu nỗi bất an trong lòng anh.
Cheon Sa-yeon cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi đang nắm lấy tay anh, như thể đang khắc sâu từng chi tiết. Một lúc lâu sau, anh cuối cùng cũng lên tiếng.
“Han Yi-gyeol, tôi…”
“Cheon Sa-yeon, Hội trưởng!”
Đúng lúc đó, một giọng nói sắc lạnh bất ngờ vang lên lớn. Tôi giật mình quay sang nhìn thì thấy Chloe đang vội vàng chạy tới chỗ này.
“Chúng ta phải quay về ngay! Từ Hàn Quốc vừa gửi yêu cầu hỗ trợ cấp 1!”
“……!”
Dự cảm chẳng lành lập tức ùa đến. Chloe, nhận ra sự hiện diện của tôi đứng cạnh, thở gấp một hơi rồi tiếp tục nói.
“Vị trí là ở Gangnam, Seoul. Tòa nhà của trung tâm quản lý lại bị sụp đổ sau cuộc tấn công của Giáo đoàn Praus.”
“…….”
“Chúng ta phải tìm cách quay về nhanh nhất có thể. Các hội ở Hàn Quốc đang tập hợp để cố gắng ngăn chặn, nhưng e rằng không trụ được lâu đâu.”
Chloe đang cố gắng giải thích tình hình, nhưng ánh mắt của Cheon Sa-yeon vẫn giữ nguyên, bất động nhìn xuống đôi tay mình. Hành động khác thường của Cheon Sa-yeon khiến tôi không khỏi bất an.
“Hội trưởng Cheon Sa-yeon!”
Nhận ra tình trạng của Cheon Sa-yeon không ổn, Chloe sốt sắng gọi anh thêm lần nữa. Lông mày của Cheon Sa-yeon khẽ nhíu lại.
“…Người gửi yêu cầu hỗ trợ là ai?”
Cuối cùng anh cũng cất lời. Chloe thoáng thở phào nhẹ nhõm rồi lập tức trả lời.
“Là Hội Jaina. Vì vụ tấn công xảy ra ở Gangnam, nên nhân lực của Hội Jaina và Hội Roheon được huy động nhiều nhất. Họ thực sự cần sự giúp đỡ của Requiem. Anh phải quay về Hàn Quốc ngay.”
“Có lẽ tôi sẽ phải liên hệ với nhà chế tạo, người đã đưa tôi đến Mỹ, thêm lần nữa.”
Cheon Sa-yeon thở dài khe khẽ, rút bàn tay khỏi tay tôi rồi lạnh lùng quay lưng lại.
“Quay về thôi.”
“…….”
Ngay khi bàn tay Cheon Sa-yeon rời đi, một cảm giác trống trải xâm chiếm lấy tôi. Việc anh từ chối tôi và quay lưng lại đã gây ra một cú sốc lớn hơn tôi tưởng.
Dù biết bản thân không có tư cách để trách móc, nhưng cảm giác buồn bã vẫn lan ra trong lòng. Tôi cố gắng phớt lờ cảm giác đó, lặng lẽ theo bước chân Cheon Sa-yeon quay về.