Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu

Chương 40: Hay là chuyện chúng ta từng ngủ với nhau – Thật ra cô vẫn luôn rất để tâm

Công ty bước vào một giai đoạn hỗn loạn, không chỉ liên quan đến việc Văn Hòa tố cáo.

Những ngày đó, đi ngang qua bộ phận nào cũng có thể nghe thấy những mẩu bàn tán vụn vặt và các kiểu phân tích: chuyện của Diệp Ấn Dương, chuyện của Vương Đông Ni và Kim Linh, dĩ nhiên cũng không thiếu chuyện của Văn Hòa.

Văn Hòa đã sớm chuẩn bị tâm lý. Bộ phận kiểm tra hỏi thì cô trả lời, người khác buôn chuyện cô không để ý. Giữa đủ loại hỗn loạn, cô thích nghi rất tốt, công việc vẫn làm, yêu đương vẫn yêu.

Văn Hòa bận rộn, mà Lương Côn Đình làm lâm sàng thì quanh năm suốt tháng đều bận, lúc nào cũng trực, cũng phẫu thuật. Hai người họ như hai con quay, mỗi người xoay theo quỹ đạo riêng, nhưng vẫn tranh thủ hẹn hò. Lương Côn Đình dẫn Văn Hòa len lỏi khắp các ngõ ngách tìm chỗ ăn, đưa cô dạo quanh thành phố nơi anh lớn lên, cũng dẫn cô sang phía Bạch Vân tìm lại những nhà máy nơi ba mẹ cô từng làm việc.

Họ vừa đi vừa ngắm quanh đó, có lúc Văn Hòa nghĩ, năm xưa ba mẹ cô có từng đi qua con đường này không, có khoảnh khắc nào đó dấu chân của cô và dấu chân của ba mẹ năm ấy chồng lên nhau hay không.

Lương Côn Đình thỉnh thoảng liếc nhìn cô, thấy cô đắm chìm trong suy nghĩ của mình. Điều anh có thể làm không nhiều, chỉ nắm tay cô, trêu vài câu. Ví dụ nhìn thấy một điểm bán vé số, anh chỉ cho cô xem rồi nói: “Điểm này mở hơn hai mươi năm rồi, biết đâu trước kia ba mẹ em từng mua vé số ở đây, nghĩ trúng thưởng thì đón em về.”

Văn Hòa liền cười: “Vậy chúng ta đi mua một tấm đi.”

Họ đi vào, cuối cùng lại mua một tấm vé cào, loại Chương Như thích nhất.

Văn Hòa nhắc tới Chương Như, tiện thể kể luôn những chuyện xảy ra trong công ty và chuyện mình từ chức.

Lương Côn Đình nghe xong nói: “Hôm nào hẹn người bạn tên Chương Như của em ra ngoài, anh phải cảm ơn cô ấy lúc đó đã đứng ra bảo vệ em như vậy.”

Văn Hòa ngẩng đầu hỏi: “Anh có thấy em quá bốc đồng, quá ngốc không?”

“Tố cáo và từ chức à?” Lương Côn Đình đưa tay vén tóc cô ra sau tai, nói: “Không gọi là bốc đồng. Đồng nghiệp của em giúp em, em giúp lại cô ấy là chuyện rất bình thường.”

Trong xã hội này, người biết tính toán lợi ích thì nhan nhản khắp nơi, người như cô không nhiều, nhưng Lương Côn Đình không thấy đó là ngốc.

Anh nghĩ một chút rồi nói: “Nếu có một ngày em trở nên quá thực tế, lúc đó anh không phải thấy em bốc đồng nữa, mà là sẽ sợ em.”

Văn Hòa sững lại: “Sao lại sợ em?”

“Vì em quá tàn nhẫn với chính mình,” Lương Côn Đình nhìn cô, nửa đùa nửa thật nói: “Đến bản thân mình em còn tàn nhẫn như vậy, với người khác chắc chắn còn tàn nhẫn hơn.”

Một năm nay anh cũng coi như chứng kiến cô từng bước đi tới, từ việc rón rén tới bệnh viện thăm hỏi, đến giờ đã có thể rất thành thạo nắm bắt câu chuyện. Cô bỏ ra rất nhiều nỗ lực, bây giờ vừa từ chức, sau này có lẽ mọi thứ đều phải làm lại từ đầu.

Quyết đoán, dứt khoát đến thế, sao lại không gọi là tàn nhẫn với bản thân chứ?

Văn Hòa đang cào tấm vé số, nghe anh nói xong thì lẩm bẩm khe khẽ: “Em cảm giác anh đang khen em, nhưng lại thấy có gì đó không đúng?”

“Không đúng chỗ nào?” Lương Côn Đình lần này thật sự cười, ghé lại định hôn cô, điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn. Anh lấy ra xem, có một thoáng ngẩn người.

Văn Hòa không phát hiện ra sự khác thường của Lương Côn Đình. Cô cúi đầu đối chiếu các con số trên vé cào, thấy không trúng thì chỉ cười cười, quả nhiên cô không có vận may này.

Ngày hôm sau đi làm, Văn Hòa gặp Tinh Tinh dưới lầu, hai người cùng nhau vào quán cà phê mua đồ uống, lại kỳ diệu nhìn thấy vị Tổng giám đốc Diệp đang bị đình chỉ công tác.

“Tổng giám đốc Diệp?” Văn Hòa gọi mà cũng có chút do dự.

“Chào buổi sáng.” Diệp Ấn Dương gật đầu với họ, chỉ về phía quầy: “Uống gì cứ gọi, đừng khách sáo, Tổng giám đốc Chu mời.”

Lúc này Văn Hòa mới nhìn thấy Chu Minh Sơ. Anh đứng ở trong cùng, từ nãy đến giờ không nói gì, lúc này liếc nhìn họ một cái: “Nhanh lên, phía sau còn người.”

“Vậy… latte dừa tươi đi.” Văn Hòa gọi giống Tinh Tinh. Gọi xong cầm cà phê về văn phòng, hai người đều có chút mơ hồ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng dù sao Tinh Tinh cũng là người của phòng nhân sự, chỉ vài tiếng sau đã lần ra được đầu đuôi câu chuyện, nói với Văn Hòa: “Tổng giám đốc Diệp đã được phục chức rồi, là chủ tịch hội đồng quản trị đích thân đứng ra mời về.”

Văn Hòa hỏi: “Vậy chuyện đã điều tra rõ chưa?”

Tinh Tinh gật đầu lia lịa.

Chuyện thông thầu trước đó đã được làm rõ, nhà cung cấp đứng ra tố cáo cũng đổi lời, nói là do Vương Đông Ni chỉ đạo. Thêm vào đó, bên thu mua còn một loạt việc ngoài Tổng giám đốc Diệp ra thì không ai xử lý nổi, nên cuối cùng lại mời anh ta quay về.

Đây tuyệt đối được xem là một bước ngoặt, nhưng còn kịch tính hơn nữa, là màn Kim Linh xé xác Vương Đông Ni.

Tinh Tinh kể chuyện này sinh động nhất: “Tổng giám đốc Vương không chịu thừa nhận là từng phân đơn cho Kim Linh, nói là Kim Linh cạnh tranh ác tính với đồng nghiệp, tranh đơn cướp đơn gì đó, còn nói muốn sa thải cô ta… rồi Kim Linh nổi điên.”

Bản thân Vương Đông Ni vốn không sạch sẽ gì, Kim Linh âm thầm sao lưu toàn bộ các mối liên hệ qua lại riêng tư giữa anh ta với nhà cung cấp và nhà phân phối, ngay trước mặt tổ điều tra của công ty, từng hạng từng hạng ném thẳng vào mặt Vương Đông Ni.

Nào là giao dịch ngầm, nào là quan hệ nam nữ không chính đáng, bằng chứng bao gồm nhưng không giới hạn ở lịch sử chat và ghi âm, hiện trường đối chất có thể gọi là quỷ đánh quỷ, loạn thành một nồi.

Mà những lời biện hộ của Vương Đông Ni, thì chết hẳn dưới màn giáp công hai chiều của Chu Minh Sơ và Diệp Ấn Dương.

Phía nhà cung cấp, Diệp Ấn Dương nắm trong tay bằng chứng sắt đá việc anh ta ăn hoa hồng; phía nhà phân phối, Chu Minh Sơ cũng đưa ra chứng cứ thực tế việc anh ta cấu kết với đại lý ép tồn kho, ép giá thấp, trực tiếp làm tổn hại lợi ích của công ty.

Từng chứng cứ lần lượt được đưa ra, các mối quan hệ của anh ta trong hội đồng quản trị cũng không cứu nổi anh ta. Kết cục cuối cùng, anh ta cũng bị cảnh sát đưa đi, còn Kim Linh thì rơi vào kết cục bị sa thải.

Ngày Kim Linh đến thu dọn đồ đạc, chỉ có Tiểu Thái giúp cô ta.

Dù thời điểm vào bộ phận kinh doanh khác nhau, nhưng thực ra họ là cùng một khóa quản trị viên tập sự, cùng làm thủ tục nhận việc, cùng tham gia đào tạo đầu vào, coi như cũng có chút tình cảm.

Tiểu Thái thấy rất tiếc, ấp a ấp úng nói: “Thật ra chị rất thông minh, cũng rất có năng lực, hoàn toàn có thể… không cần như vậy.”

Kim Linh căn bản không muốn để ý đến cô ấy: “Năng lực thì tính là gì, không có cơ hội, năng lực chỉ là thứ trang trí vô dụng.” Cô ta hất cằm, chỉ về phía mấy người trong phòng ban: “Cô nghĩ vì sao họ đối xử tốt với cô? Vì dì cô là giám đốc tài chính đấy. Cô tưởng họ đều là cừu chỉ biết ăn cỏ sao? Không lợi thì không mưu, hiểu chưa?”

Văn Hòa vừa hay đi ngang qua, vừa hay nghe thấy lời cô ta, cũng vừa hay lại bị cô ta để mắt tới. Kim Linh nói: “Thật ra tôi vẫn luôn coi thường chị, nghèo mà chính nghĩa, giả thanh cao, tự cho mình là đúng.”

Văn Hòa suy nghĩ một chút: “Tôi không thấy mình thanh cao, nhưng nếu có một ngày tôi giống như cô, tôi chắc chắn sẽ không nghi ngờ lựa chọn của bản thân.”

Kim Linh mặt không biểu cảm nói: “Chị nghĩ nhiều rồi, tôi có ngày hôm nay, tôi không hối hận.”

“Thật sự không hối hận hay không, tự mình biết là được rồi, không cần nói cho người khác nghe, cô như vậy rất giống đang tự ám thị tâm lý cho chính mình.” Văn Hòa bước qua: “Cô có muốn biết vì sao nhà phân phối của Bách Đặc, chị Bình lại không giao cho cô không?”

Kim Linh mím chặt môi, không đáp lời.

“Chị ấy nói dáng ăn của cô quá khó coi.” Văn Hòa nói với cô ta: “Cô muốn trèo lên cao, giẫm lên người khác là chuyện chắc chắn, nhưng phải nhìn cho chuẩn rồi hẵng giẫm.” Chị Bình chính là người mà cô ta không nên giẫm lên nhất.

Lần trước hội nghị kênh phân phối Hoa Bắc, chị Bình nghĩ đó là lần cuối cùng mình chủ trì, muốn vẽ cho sự nghiệp bán hàng ở E Khang một dấu chấm tròn trịa, Kim Linh lại nhất quyết tranh giành hào quang của chị ấy.

Kim Linh cười lạnh: “Loại lời này mà cô cũng tin.”

“Tôi tin, cô tin hay không thì tùy.” Văn Hòa không định tiếp tục cuộc đối thoại vô vị này nữa, cầm máy ảnh chạy sang phòng trưng bày, định chụp vài tấm ảnh sản phẩm.

Phòng trưng bày không có mấy người, Văn Hòa quẹt thẻ mở cửa, lên đến khu hình ảnh ở tầng hai thì thấy Chu Minh Sơ. Anh đang nói chuyện với một đồng nghiệp về máy CT, nói xong bảo người kia đi lấy máy quét, lại thấy dải đèn dưới sàn hình như bị trục trặc, anh dùng mũi giày đá nhẹ hai cái, đá cho dải đèn đang nhấp nháy sáng lên, rồi mới quay sang nhìn về phía cô.

Văn Hòa gọi một tiếng “Tổng giám đốc Chu”, Chu Minh Sơ không nói gì, quay mắt đi chỗ khác.

Sau buổi liên hoan hôm đó, hai người không còn dịp nào ở riêng với nhau nữa. Lúc này đứng trong phòng trưng bày trống trải, Văn Hòa chợt nhớ lại sự hiểu lầm của mình đối với anh.

Những câu cô hỏi anh trước đó trong văn phòng, quả thật là vì cho rằng anh vì tiền đồ của bản thân nên mới cùng Vương Đông Ni hại Tổng giám đốc Diệp. Nhưng giờ mọi chuyện đã ngãa ngũ, cô cũng đã biết là mình nghĩ quá nhiều, là lòng dạ tiểu nhân của chính mình.

Nghĩ kỹ lại, mấy câu nói khi đó trong văn phòng, tuyệt đối có thể xem là chất vấn.

Văn Hòa bước về phía anh một chút, hạ giọng nói: “Xin lỗi.”

Chu Minh Sơ quay đầu nhìn cô, một lúc sau mới hỏi: “Xin lỗi chuyện gì?”

Văn Hòa nói: “Chuyện của Tổng giám đốc Diệp, xin lỗi, là tôi nhiều lời, đã hiểu lầm anh, Tổng giám đốc Chu.”

Chu Minh Sơ bỗng nhấc chân bước về phía cô.

Văn Hòa không kịp đề phòng, bị anh mấy bước dồn sát vào cạnh bàn trưng bày.

Chu Minh Sơ nói: “Tôi cứ tưởng cái miệng này của cô sẽ cứng đầu đến cùng.”

Điều hòa mở hơi thấp, Văn Hòa cảm thấy da gà nổi lên, đồng thời lại một lần nữa cảm nhận được sự âm tình bất định của Chu Minh Sơ.

Cô chất vấn anh trong văn phòng, sau đó lại dùng lời nói châm chích anh trong buổi liên hoan, anh trông như chẳng có phản ứng gì quá lớn, nhưng một câu “xin lỗi” của cô lại giống như một sự xúc phạm to lớn đối với anh. Ánh mắt anh đột nhiên trở nên cố định, như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, áp lực vô cùng.

Văn Hòa mờ mịt: “Là lỗi của tôi thì tôi đương nhiên phải xin lỗi…” Dừng một chút rồi lại nói: “Nếu Tổng giám đốc Chu vẫn cảm thấy tôi còn sai chỗ nào, anh cứ nói, tôi sẽ xin lỗi anh luôn một lượt.”

Chu Minh Sơ nói: “Định đi rồi, nên cứng cỏi hơn hẳn.”

Văn Hòa sững người trong ánh mắt sắc lạnh của anh, nhưng anh đã quay người rời đi.

Văn Hòa thở ra một hơi thật dài, thấy thời gian cũng gần rồi, liền tiện tay chụp mấy tấm ảnh linh kiện, chạy sang nhà ăn thì gặp Chương Như và Mạnh Trân Trân. Ba người ríu rít ăn xong một bữa, rồi Văn Hòa cùng Chương Như ra ngoài mua trà sữa.

Bên ngoài nắng gắt, họ đi ra quầy lễ tân mượn ô, trên đường Chương Như vẫn lẩm bẩm chuyện Văn Hòa lần này đi tố cáo, cảm thấy đã liên lụy đến cô ấy.

Văn Hòa liền hỏi: “Cậu còn nhớ danh sách bệnh viện trước đây cậu đưa cho mình không?”

Chương Như nghĩ một lúc lâu: “Nhớ.”

“Danh sách đó là Tổng giám đốc Diệp đưa cho cậu đúng không?” Văn Hòa cười nói: “Mình đã tới một trong số đó, người ta còn hỏi mình có quen một vị giáo sư họ Diệp không, lúc ấy mình đã đoán là có liên quan đến Tổng giám đốc Diệp.” Cho nên Diệp Ấn Dương cũng từng giúp cô, cô vẫn luôn muốn tìm cơ hội cảm ơn, chỉ là chưa có dịp mà thôi.

Nhưng việc cô tố cáo Vương Đông Ni và Kim Linh, không chỉ vì lý do đó. Ngoài việc không muốn để Chương Như và Tổng giám đốc Diệp bị tiểu nhân làm vấp chân, còn vì cô thực sự ghét Vương Đông Ni, dù là những lần quấy rối hết lần này đến lần khác trước kia, hay là sự sỉ nhục sau đó khi dùng đầu thuốc lá dí vào người cô. Nói là ghét, kỳ thực đã sớm đến mức oán hận.

Còn một lý do nữa, là cô đã quyết định cắt đứt hoàn toàn với Chu Minh Sơ.

Cô nhìn ra sự để tâm của Lương Côn Đình đối với Chu Minh Sơ, cũng biết rằng tiếp tục ở lại đây thì rất khó mà dứt khoát với anh. Đã ở bên Lương Côn Đình rồi, cô không muốn còn dây dưa không rõ ràng với Chu Minh Sơ nữa, vậy thì cách hữu hiệu và gọn gàng nhất, chính là rời khỏi công ty này.

Chỉ là vừa đi xuống cầu thang, lại lần nữa chạm mặt người đó.

Anh cùng Tổng giám đốc Diệp đi từ bãi đỗ xe tới, Tổng giám đốc Diệp hỏi Chương Như: “Đi đâu vậy?”

“Mua trà sữa, anh có uống không?”

“Mua ở đâu?”

“Bên đối diện đó.” Chương Như chỉ sang phía bên kia.

Diệp Ấn Dương thấy cô che ô mà còn che cả đầu: “Gọi giao hàng được rồi, nắng quá.”

Vì mối quan hệ đã công khai, hai người họ cũng không cần che giấu sự thân mật và tự nhiên ấy nữa. Văn Hòa đứng bên cạnh nghe họ nói chuyện, trong lòng không khỏi có chút ngưỡng mộ.

Chương Như lại hỏi Chu Minh Sơ: “Mua trà sữa, Tổng giám đốc Chu có uống không?”

Chu Minh Sơ hỏi: “Mua gì?”

“Trà sữa kiểu Hồng Kông, ngay tiệm đối diện.” Chương Như lại chỉ một lần nữa, lần này Chu Minh Sơ nói: “Một ly hồng trà chanh lạnh.”

“OK.” Đứng dưới nắng thật sự quá nóng, Chương Như nói xong liền kéo Văn Hòa đi, suốt đường còn hối hận vì không bôi kem chống nắng lên chân.

Đến tiệm đối diện, Văn Hòa nhận được khoản chuyển tiền từ Chu Minh Sơ, bảo cô mua thêm trà sữa và đồ ăn vặt, phát cho đồng nghiệp trong phòng ban làm trà chiều.

Văn Hòa vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc. Đợi đến khi mang đồ về, những người có mặt đều lộ ra ánh mắt kinh ngạc nghi hoặc giống cô. Chu Minh Sơ nào có làm mấy chuyện này, ngay cả hoạt động gắn kết tập thể anh cũng luôn hờ hững.

Văn Hòa cầm ly hồng trà chanh lạnh gõ cửa: “Tổng giám đốc Chu.”

Chu Minh Sơ đang nghe điện thoại, gật đầu với cô.

Văn Hòa đi vào, nhẹ nhàng đặt ly trà sữa lên bàn, quay người định rời đi thì Chu Minh Sơ gõ nhẹ mặt bàn ra hiệu cô ở lại. Cô đành đứng đó nghe anh nói điện thoại.

Anh nói bằng tiếng Quảng Đông, giọng không mấy kiên nhẫn, hẳn là nói chuyện với một trong hai người ba mẹ anh.

Văn Hòa nhớ tới Mao Lộ Lộ, cô ấy từng nói quan hệ giữa Chu Minh Sơ và ba mẹ đều không tốt, kiểu lúc nào cũng có thể cãi nhau.

Cuộc gọi kết thúc rất nhanh. Chu Minh Sơ nhìn ly trà sữa, rồi lại nhìn Văn Hòa: “Xác định là muốn nghỉ việc?”

“Vâng.”

“Lý do thì sao, vì sao?”

“Tôi nhớ là tôi đã viết trong đơn xin rồi.” Văn Hòa nhắc.

Chu Minh Sơ mở đơn xin, thấy những lời lẽ khuôn sáo cô viết, ngón tay lướt mấy cái, lại nhìn thấy cả bức email tố cáo trước đó của cô.

“Tôi nhớ là tôi đã nói, bảo cô đừng xen vào.” Chu Minh Sơ lại nhìn sang.

Văn Hòa thành khẩn nói: “Là tôi tự cho mình thông minh, nhưng tôi không hối hận.”

“Không hối hận, nhưng vẫn muốn nghỉ việc?” Chu Minh Sơ hỏi: “Nghỉ rồi định đi đâu?”

Đi đâu? Trước đó Văn Hòa thật sự chưa nghĩ kỹ, nhưng vừa rồi Chương Như nói Diệp Ấn Dương có thể giúp giới thiệu công việc mới, cũng là hai công ty cùng ngành xếp hạng khá cao trong ngành: “Có lẽ tôi sẽ về nhà ăn Tết trước, sau Tết mới xác định công việc mới.”

Chu Minh Sơ nhìn cô chằm chằm, nhớ lại lúc ban đầu, anh căn bản không định cho cô tới.

Anh thậm chí còn nghĩ Dương Vũ đi tù rồi thì cô sẽ rời đi, nhưng không ngờ cô lại đột ngột phát điên, gửi cho anh trong OA một chuỗi đơn xin dài dằng dặc, nói muốn chuyển sang bộ phận của anh.

Đơn xin viết rất chân thành, anh gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cô cẩn thận kiểm tra từng câu từng dấu chấm câu, nhưng anh cũng chỉ liếc một cái rồi đóng lại. Chỉ một lần đã đọc mà không trả lời không khuyên lui được cô, cô lại tìm BP Chu Tinh Tinh nhờ nói giúp.

Anh cho rằng cô nhất thời bốc đồng nên không định để ý, cho đến khi cô lại chạy tới phòng bi da tìm anh, mang theo chút bướng bỉnh đáng thương, cố tỏ ra rộng rãi, nhưng lại giống như con chim vừa học đứng cầu, lúc nào cũng ở trong trạng thái chênh vênh, cũng có thể bất cứ lúc nào không thở nổi một hơi.

Bây giờ hơi thở đó của cô đã thông suốt, con người cũng đã bò ra khỏi trạng thái chênh vênh ấy, nhưng trên người vẫn luôn có một loại bốc đồng khó hiểu. Dùng chữ “ngu” để đánh giá cô ở một số chuyện, anh không thấy có vấn đề gì.

“Nếu nghỉ việc là để tránh tôi, thì không cần thiết.” Chu Minh Sơ nhìn cô thêm một lúc, đột nhiên nói: “Tôi có thể khinh thường d*c v*ng của chính mình, nhưng sẽ không ngu đến mức thích một người mà tôi coi thường.”

Văn Hòa khẽ nhíu mày. Chu Minh Sơ cứ thế đứng dậy, hơi cúi đầu nhìn cô: “Hay là chuyện chúng ta từng ngủ với nhau, thật ra cô vẫn luôn rất để tâm?”

“Cốc cốc—” Bên ngoài có tiếng gõ cửa, hơi gấp. Ánh mắt Chu Minh Sơ lướt qua: “Vào đi.”

“Tổng giám đốc Chu, văn phòng tổng giám đốc có một cuộc họp đột xuất muốn anh tham gia, gọi điện cho anh không được.”

Chu Minh Sơ cầm điện thoại lên nhìn một cái rồi tắt màn hình, đi tham dự cuộc họp.

Cuộc họp liên quan đến chi nhánh Thành Đô. Họp xong, anh cùng Diệp Ấn Dương sang phòng thu mua, thấy trong văn phòng có Chương Như đang ngồi xổm, cúi đầu mở kiện hàng, đóng gói trà.

Chu Minh Sơ nhìn mấy hũ trà, hỏi: “Nhà cô cũng làm kinh doanh trà à?”

Chương Như bất ngờ nghe một câu tiếng Quảng Đông, theo phản xạ đáp lại: “Làm chi?” Cô kịp thời nuốt chữ “chi” đó xuống, ho khan một tiếng, với tay lấy một hũ đưa cho anh: “Trà Phúc Kiến, trà vương năm nay.”

Chu Minh Sơ nhận lấy xem thử: “Cái này có bao nhiêu? Nếu số lượng lớn thì có thể đặt mua để tặng khách hàng.”

“Hả?” Lần đầu tiên Chương Như nói tiếng Quảng Đông với anh, không ngờ anh chàng cao kều trông chẳng ra sao này lại biết chiếu cố chuyện làm ăn của ba cô, cũng không biết là nể mặt Diệp Ấn Dương hay không.

“Nhưng có tiền mà không kiếm thì là đồ ngốc.” Chương Như nói ngay: “Cần bao nhiêu cũng có, tôi liên hệ với ai?”

Chu Minh Sơ đáp: “Cô tìm Trương Nhĩ Trân.”

“Ồ ồ, được rồi, cảm ơn ông chủ.” Biết bọn họ còn có việc cần bàn, Chương Như đẩy nốt mấy thứ còn lại sang một bên, định cầm vé concert trên bàn đi ra, nhưng vì vừa làm móng, vé lại mỏng, cô cau mặt cào mấy lần vẫn không nhấc lên được. Cuối cùng Diệp Ấn Dương trực tiếp giúp cô nhặt vé lên, tìm một cái phong bì cho vào, còn dặn: “Ngày mai có thể mưa, nhớ mang ô.”

“Không đâu, nắng thế này mà.” Chương Như lẩm bẩm, vừa nói vừa đi ra ngoài.

Chu Minh Sơ ngồi lại trong văn phòng Diệp Ấn Dương một lúc, xem xong một chồng tài liệu, uống hết một ấm trà, lại nói thêm về chuyện chi nhánh, tối thì lái xe đi ăn.

Hoàng hôn vừa tắt, hoàn toàn chưa có dấu hiệu sắp mưa. Lư Tĩnh Châu chống cằm nhìn thấy Chu Minh Sơ, hỏi Giang Hân: “Lần trước chị với anh ta cãi nhau à?”

Giang Hân không nói gì.

Lư Tĩnh Châu nghiêng vai dựa sang cô: “Thích thì phải tranh thủ, cứ giữ kẽ quá thì chẳng có ý nghĩa gì.” Tự tôn quá mạnh, sĩ diện nặng nề, không dám buông, chủ động một lần rồi cứ chờ người ta phản hồi, kiểu tâm lý này đúng là một lời nguyền.

Giang Hân dời ánh mắt khỏi Chu Minh Sơ. Chị dĩ nhiên không phải kiểu “cao thủ hồng trần” như Lư Tĩnh Châu, không thể trong mỗi mối quan hệ đều xử lý trơn tru, nhưng nghĩ tới lần trước cô ấy bị thương, mà đúng lúc đó gã bạn trai cũ kia chị lại quen biết.

Giang Hân nói: “Chị đã nói với em từ sớm là người đó không bình thường, cả nhà anh ta đều có vấn đề.” Hai giây sau, chị lại nói thêm: “Sau này em ra ngoài thì vẫn nên cẩn thận một chút.”

Lư Tĩnh Châu bật cười ha hả, chống cằm nhìn chị ấy, vẻ mặt vừa xinh xắn vừa tinh quái: “Chị đang trù em à?”

Giang Hân lắc đầu. Chị nói những lời đó không phải kiểu cay nghiệt giữa phụ nữ với nhau, mà hoàn toàn xuất phát từ thiện ý của bạn bè: “Chị không nói đùa đâu, em thật sự nên đề phòng nhiều hơn.” Đàn ông chơi đùa phụ nữ, phụ nữ phần lớn chỉ làm ầm ĩ một chút, người tự trọng cao thì tự rút lui, cũng dễ giải quyết. Phụ nữ chơi đùa đàn ông, xác suất gặp phải kẻ điên lại lớn hơn rất nhiều.

Lư Tĩnh Châu không để tâm mấy tới lời khuyên của chị ấy, nhưng vẫn tôn trọng cá tính của Giang Hân.

Mặt đối lập của lý trí là sự kiêu ngạo. Giang Hân là kiểu tiểu thư nhà giàu mang tâm thế tinh anh rất điển hình, nói hay thì là có cảm giác trật tự nội tâm mạnh mẽ, nói thẳng ra chẳng qua là một dạng tự đề cao bản thân.

Có lẽ chị không nhận ra, thỉnh thoảng sự ưu việt lộ ra của mình khiến người khác khó chịu đến mức nào. Nhưng cũng chính vì bản thân không nhận ra, nên lại càng khiến người ta khó chịu hơn.

Vì thế, trong mắt Lư Tĩnh Châu, những người như vậy thật ra đều không xứng đáng được yêu.

Cô đặt ly xuống, đứng dậy rời đi. Lúc ra ngoài, cô thấy Chu Minh Sơ đang ở cùng Hứa Minh Xán, ánh mắt chỉ lướt qua một cái, đi ngang qua họ, chào một tiếng rồi rời đi.

Ra tới ngoài, mơ hồ cảm thấy độ ẩm trong không khí tăng lên, nhưng phải đến trưa ngày hôm sau mới bắt đầu có dấu hiệu mưa.

Buổi chiều, Văn Hòa đi xem concert cùng Chương Như. Xe của bạn Chương Như treo biển hai nơi, họ trực tiếp ngồi xe qua cửa khẩu, tới Hồng Quán Hồng Kông. Chương Như nói đó là nhà hát concert mà cả đời người ta nhất định phải đến một lần, hiệu ứng âm thanh và trải nghiệm thị giác đều cực kỳ tốt, cho dù ngồi trên khán đài cao nhất vẫn nhìn rõ ca sĩ.

Xe chạy lên cầu Vịnh Thâm Quyến, Văn Hòa nhắn tin cho Lương Côn Đình, bảo anh lên sân thượng giúp cô cất một chiếc ghế.

Lương Côn Đình cười cô: [Em bị ám ảnh sạch sẽ còn hơn cả bác sĩ, thời gian nghỉ ngơi toàn dùng để dọn dẹp, cái ghế ngoài ban công cũng phải chà rửa một lượt.]

Văn Hòa trả lời: [Cái ghế đó bị mèo tè mấy lần, em cũng là sau này mới phát hiện ra.]

Lương Côn Đình nghĩ một lát: [Là cái ghế mây màu nâu, cái anh từng ngồi đúng không?]

Đợi một lúc, bên kia chỉ gửi tới một sticker, nói là qua Hồng Kông thì mất sóng rồi.

Lương Côn Đình lắc đầu bật cười, tiếp tục gọi số tiếp theo.

Bệnh nhân bước vào, theo thói quen anh liếc nhìn về phía cửa một cái, rồi sững người lại.

Đinh Thải ngồi đối diện anh, bệnh án đặt trên mặt bàn. Ban đầu cô không nói gì, mãi đến khi Lương Côn Đình mở miệng hỏi, cô mới đáp một câu: “Đau đầu.”

“Còn triệu chứng nào khác không?”

“Mắt cũng đau, cả hàm dưới nữa.” Đinh Thải cúi đầu nhìn những viên gạch dưới sàn, “Ba tháng trước tôi từng đi khám Đông y, châm một kim sau tai, giác máu xong thì đỡ hẳn, nhưng dạo gần đây lại bắt đầu đau trở lại.”

Lương Côn Đình suy đoán một chút: “Có thể là đau dây thần kinh sinh ba, trước tiên chụp CT kiểm tra đã.”

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính gõ chữ, trông rất bình thản. Đinh Thải ngẩng đầu nhìn cổ áo sơ mi phẳng phiu, thẳng thớm của anh, hốc mắt bỗng nhiên vừa đỏ vừa rát.

Tiếng gõ phím dừng lại, Lương Côn Đình khựng hai giây, hạ giọng hỏi: “Không phải trước đây cô làm bên giáo dục đào tạo à?”

Đinh Thải nói: “Trung tâm phá sản rồi, tôi từ Bắc Kinh xuống Thâm Quyến…” rồi lại từ Thâm Quyến quay về Quảng Châu, tìm được một chỗ ở bệnh viện thẩm mỹ y khoa làm trợ lý cho người ta.

Càng nói, giọng cô càng nhỏ, cũng không muốn để anh nhìn thấy sự lúng túng của mình, thật đáng thương biết bao, bao nhiêu năm trôi qua, cô dường như càng ngày càng thất bại.

Lương Côn Đình không biết nên nói gì, im lặng kê đơn kiểm tra cho cô. Đinh Thải nhận lấy, tiếng giấy bị nắm chặt vang lên giữa hai người, sắc lẹm như dao. Cô không nói thêm lời nào, đứng dậy rời đi.

Điện thoại rung một cái, Lương Côn Đình nhận được tin nhắn của Văn Hòa, nói không cần anh ra đón, bạn cô sẽ đưa cô về nhà.

Lương Côn Đình nhìn điện thoại, trong đầu hiện lên rất nhiều chuyện.

Điều đầu tiên anh nghĩ tới là Văn Hòa, anh hiểu rõ hơn ai hết, người anh thích bây giờ là ai.

Anh thích Văn Hòa, từ lần gặp đầu tiên đã bắt đầu chú ý tới cô, cẩn thận mà chừng mực, một cô gái lương thiện nhưng trong sự dịu dàng lại có một cỗ bền bỉ. Khi cảm nhận được sự hờ hững và né tránh của cô, anh cũng từng buông tay, chỉ là không kiên trì được bao lâu, cuối cùng vẫn bị cô thu hút trở lại.

Anh đã gặp vô số nhân viên kinh doanh, nhiều như nước chảy, cô không phải người có năng lực nghiệp vụ xuất sắc nhất, nhưng tuyệt đối là người khiến anh không thể quên. Đến mức sau này mỗi lần gặp nhân viên sales ngành y khác, anh đều vô thức đem ra so sánh với cô, nói nhiều hay ít, dáng vẻ quá cứng nhắc hay quá buông lỏng, anh cứ hết lần này đến lần khác lôi cô ra khỏi đáy lòng mình, lôi nhiều rồi, dần dần lại chẳng thể nhét cô trở lại được nữa.

Thu lại tâm trí, Lương Côn Đình trả lời Văn Hòa một tin nhắn, sợ không kịp, lại gọi cho bác cả nhờ giúp thu chiếc ghế, rồi tiếp tục công việc đang dang dở.

Tan làm, mây đen cuồn cuộn kéo tới. Lương Côn Đình lại bị trưởng khoa gọi đi đối chiếu một bệnh án, quả nhiên vừa ra ngoài thì trời bắt đầu đổ mưa. Anh cầm ô đi ra, nhìn thấy Đinh Thải đứng bên ngoài tòa nhà phòng khám, không biết đã đứng đó bao lâu, người như bị rút mất hồn vía.

Cô không mang ô. Lương Côn Đình không nghĩ tới việc cho cô đi nhờ, cũng không muốn lại ở riêng với cô nữa, liền quay đầu đi thẳng xuống bãi đỗ xe.

Nhưng trên đường, anh lại nhớ tới chuyện hai người từng yêu nhau. Hồi đại học, tình cảm rất tốt, nhưng vừa chạm tới chuyện gia đình thì thế nào cũng không nói cho thông.

Ba mẹ anh là kiểu người không có chính kiến, mua xe mua nhà đều thích nghe theo bác cả của anh, vì bác từng làm giám đốc nhà máy cho người Đài Loan, thời đỉnh cao quản lý hơn một nghìn công nhân, cũng từng rất phong quang.

Mà bác anh lại là một người cực kỳ phức tạp, luôn cho rằng người ngoại tỉnh tố chất thấp, hay ăn trộm, chiếm tiện nghi, còn dùng thẻ giả để thuê nhà, nên từng rất bài ngoại. Nhưng đến trận bão tuyết năm 2008, chính bác anh lại là người tích cực nhất vận động họ hàng thân thích mang chăn và đồ ăn đi giúp người ngoại tỉnh. Thế mà hễ nhắc tới chuyện anh yêu đương, bác lại lập tức biến thành một kẻ địa phương tự cao tự đại, kiên quyết không cho anh quen con gái ngoại tỉnh, còn vì vấn đề chiều cao mà mỉa mai rằng mét năm mươi thì coi như tàn phế, đến treo chai truyền dịch cũng treo không lên.

Vì thế anh đã cãi nhau to với bác, suốt hai năm trời không qua lại. Cô cũng vì vậy mà chia tay anh, chẳng ai có thể chịu đựng nổi sự sỉ nhục như thế.

Sau khi chia tay, cô lên Bắc Kinh làm giáo dục đào tạo, thỉnh thoảng anh nghe được tin tức về cô, lần nào cũng tưởng rằng cô sống rất ổn.

Anh cũng mong cô sống tốt.

Lương Côn Đình khởi động xe, lái ra khỏi bãi đỗ, cùng lúc đó, Đinh Thải cũng trực tiếp bước vào màn mưa.

Anh muốn giả vờ như không nhìn thấy. Xe chạy lên phía trước một đoạn, qua barie rồi ra tới đường lớn. Rõ ràng mưa bị ngăn cách bởi thân xe, nhưng lại như đang nện thẳng lên đầu và vai anh. Anh thất thần dừng trước đèn đỏ, cuối cùng, vẫn quay đầu xe, lái ngược trở lại.

Đinh Thải đã ướt sũng từ đầu đến chân, thấy Lương Côn Đình che ô từ trong xe đi tới, cô ta lập tức lao mạnh vào lòng anh, nghẹn ngào khóc nức lên.

Mưa càng lúc càng lớn, chẳng ai còn phân biệt được ai với ai.

Văn Hòa hoàn toàn không hay biết gì. Mấy ngày sau đó, cô vẫn còn chìm trong dư âm của buổi hòa nhạc, không chỉ là bầu không khí, mà còn là cảm giác được nghe trực tiếp tại hiện trường.

Nhưng công việc cần làm vẫn phải làm, khoản cần thu vẫn phải thu, những buổi xã giao cần đi vẫn phải đi.

Hôm nay mời là mấy khách hàng bên Hoa Đông, đại khái lần trước lúc tiếp đãi Giang Hân, Văn Hòa biểu hiện khá tốt, lại thêm khách là người Bắc An Huy, nên quản lý lại gọi Văn Hòa đi cùng, để cô chủ yếu chăm sóc vợ của khách hàng.

Trong bữa tiệc này, Văn Hòa chứng kiến trọn vẹn một màn mai mối ép duyên. Trước hết là vợ khách hàng nói mình có một cô cháu gái bên ngoại, từ nhỏ xem phim Hồng Kông quá nhiều, nên có một niềm hướng vọng rất sâu đối với vùng nói tiếng Quảng Đông, chỉ muốn tìm một bạn trai người Quảng Đông.

“Người Quảng Đông không nhất định ai cũng nói tiếng Quảng, tôi nói tiếng Khách Gia thôi.” Chị Bình tiếp lời: “Nhưng Tổng giám đốc Chu thì nói tiếng Quảng.”

Vợ khách hàng liếc nhìn Chu Minh Sơ: “Tổng giám đốc Chu… có bạn gái chưa?”

Chị Bình cười nói: “Ít nhất thì bọn tôi chưa từng gặp bạn gái của anh ấy, Tổng giám đốc Chu ngày thường bận lắm, chắc không có thời gian yêu đương.”

Trẻ tuổi tài giỏi lại còn độc thân, vợ khách hàng không khỏi nhìn Chu Minh Sơ thêm mấy lần.

Ở riêng thì trêu chọc lãnh đạo là thú vui, còn trên bàn xã giao mà trêu chọc lãnh đạo lại là một nghệ thuật. Chị Bình lập tức nói: “Trước đây nói dẫn nước từ Nam ra Bắc, bây giờ trai miền Nam cũng có thể điều ra Bắc, hơn nữa giao thông thuận tiện thế này, mấy tiếng là tới.”

Một đề tài khiến bầu không khí lập tức sôi nổi hẳn lên, qua lại vài câu, rượu được rót tiếp, rồi tự nhiên chuyển sang đề tài khác.

Trên bàn thì nói cười như đùa, nhưng khi vợ khách hàng đi rửa tay, bà ấy kéo Văn Hòa lại hỏi: “Tổng giám đốc Chu của các cô thật sự không có bạn gái à?”

Văn Hòa cũng nói: “Tôi chưa từng thấy.”

“Ồ, vậy con người cậu ấy thế nào?” Vợ khách hàng rõ ràng là để tâm rồi, hỏi nhân phẩm, hỏi tính cách, còn hỏi cả gia đình, hỏi cha mẹ.

Văn Hòa dẫn bà ấy tránh sang chỗ không có nước đọng trên sàn, mỉm cười nói: “Xin lỗi, mấy chuyện này tôi cũng không rõ lắm, Tổng giám đốc Chu bình thường không hay nói những chuyện này với bọn tôi.”

Trong bữa tiệc đang lúc náo nhiệt, mọi người nói tới một món tên là bồ câu sữa whisky, bảo là món Quảng Đông kiểu cũ, không thường thấy.

Vợ khách hàng thuận thế nói: “Cô cháu gái tôi cũng thích ăn món Quảng Đông, trước đây tới một lần còn nói ăn chưa đã, lần sau tôi lại dẫn nó tới, để nó nếm thử.”

Ai cũng biết bà ấy đang nói với Chu Minh Sơ, Chu Minh Sơ gật đầu: “Lúc nào cũng hoan nghênh.”

Tan tiệc, chị Bình đi tiễn khách của mình, Văn Hòa xử lý xong mấy chuyện rượu bia, xuất hóa đơn rồi đi ra ngoài, chỉ còn Chu Minh Sơ đứng ở đó. Anh không nói gì, Văn Hòa cũng chẳng còn tâm trí dư thừa.

Đối với Chu Minh Sơ, cô cảm thấy có một quãng thời gian anh hoặc là lạnh nhạt thờ ơ, hoặc là không có việc cũng kiếm chuyện. Bây giờ anh không nói gì, dường như lại trở về dáng vẻ lúc cô vừa vào làm sale. Nghĩ vậy, Văn Hòa lại nhớ tới buổi xã giao đầu tiên đi theo anh, đến nay cũng đã lâu như thế rồi. Cô đã sửa được thói quen cắn ống hút, chỉ là vẫn chưa mời được Chương Như ăn bữa cao cấp bình quân đầu người hai nghìn, chắc còn phải đợi cô phấn đấu thêm vài năm nữa.

Suy nghĩ đang bay xa, Lương Côn Đình gọi điện nói đã tới nơi. Chị Bình với quản lý cũng quay lại báo cáo thêm chút việc cho Chu Minh Sơ, mọi người cùng xuống lầu, ai về nhà nấy.

Từ trên lầu xuống dưới lầu rồi lái xe rời đi, Chu Minh Sơ không nói với Văn Hòa lấy một câu, cũng không liếc về phía Lương Côn Đình lấy một cái.

Đây mới là dáng vẻ vốn có của anh.

Văn Hòa lên xe, Lương Côn Đình mua cho cô đồ giải rượu, hỏi: “Đau đầu không?”

Văn Hòa tựa vào ghế phụ: “Cũng ổn, chỉ hơi choáng một chút.”

Lương Côn Đình đưa tay sờ trán cô, lại dò xuống cổ: “Hơi nóng, em ngủ một lát đi.” Anh điều nhiệt độ trong xe lên cao hơn một chút: “Anh lái chậm thôi, em không thoải mái thì nói.”

Văn Hòa “ừ” một tiếng. Sau đó suốt quãng đường cô không lên tiếng, vì anh lái rất ổn, chỉ là ở vòng xoay rẽ nhầm hai lần, tới dưới lầu lại suýt nữa chạy nhầm vào ngõ.

Văn Hòa nhìn anh, trong lòng khẽ dấy lên chút gì đó khác lạ. Nhưng tối nay vợ khách hàng kia tính tình thẳng thắn, nói nhiều lại uống giỏi, cô cũng uống theo không ít, người vừa buồn ngủ vừa choáng, về nhà tắm rửa xong là ngã xuống ngủ ngay.

Ngủ cũng tạm ổn, hôm sau tới công ty đi làm, tinh thần cũng khá.

Tiểu Thái thì không giống cô, mặt mày nhăn nhó không muốn ra ngoài, nói lại sắp phải đi đụng tường.

Cô ấy ỉ ôi bám sang chỗ Văn Hòa, Văn Hòa thấy cô ấy khó chịu, tiện tay hỏi mấy câu về bệnh viện mà cô ấy vừa chạy qua: “Bệnh viện này có mấy phòng khám?”

Tiểu Thái lắc đầu.

Văn Hòa lại hỏi: “Nhóm cùng ngành bên đó em đã thêm vào chưa?”

Tiểu Thái lại lắc đầu.

Văn Hòa hỏi tiếp: “Khoa em hay chạy này, bọn họ thường tụ họp ở đâu? Trong khoa có những thiết bị gì, dùng bao nhiêu năm rồi, đã sửa chữa mấy lần em có biết không?”

Tiểu Thái bị hỏi đến sụp đổ, cảm thấy mấy ngày nay mình đúng là chạy công cốc.

Cô ấy lại dính người, ôm eo Văn Hòa, vùi đầu vào cổ cô như một con sâu: “Chết rồi, chắc chắn em sẽ bị đuổi việc mất thôi……”

Văn Hòa vừa buồn cười, lại vừa bị cô ấy cọ cho ngứa. Đúng lúc đứng dậy thì lễ tân gửi tin nhắn tới, nói dưới lầu có người tìm.

Văn Hòa đi xuống, người cô nhìn thấy lại là Đinh Thải.

Đinh Thải ngồi ở khu chờ, trông cô ta rõ ràng rất bồn chồn, rất do dự, chỉ ngồi xéo một góc ghế sofa, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ chạy.

Khi nhìn thấy Văn Hòa, rõ ràng là cô ta chủ động tìm tới, vậy mà lại giống như bị Văn Hòa dọa cho giật mình, nắm chặt tay rồi đứng bật dậy.

Văn Hòa đi tới, đi được mấy bước thì bỗng khựng lại, không phải vì nhìn thấy Chu Minh Sơ ở cửa, mà là vì dự cảm trong lòng.

Chu Minh Sơ nhìn cô cùng Đinh Thải đi vào một phòng tiếp khách. Hai người nói chuyện rất nhỏ, nghe không rõ là nói gì, anh cũng không có ý định nghe cho rõ, đặt chìa khóa xe lên quầy lễ tân: “Lát nữa có người họ Tống tới lấy, đưa thẳng cho cậu ấy.”

“Vâng.” Lễ tân nhận lấy, tiện thể đưa cho anh bưu kiện vừa ký nhận.

Chu Minh Sơ cầm theo, đi về phía thang máy, thì thấy Đinh Thải từ phòng tiếp khách đi ra.

Anh nhớ ra đây là trợ lý của Lư Tĩnh Châu, từng gặp ở bệnh viện, chỉ là thấy lạ vì cô ta đi rất nhanh, ôm chặt túi, cúi gằm đầu. Anh liếc thêm một cái vào phòng tiếp khách, Văn Hòa vẫn còn ở bên trong, ngồi đờ đẫn một lúc, rồi lấy điện thoại ra lướt qua lướt lại, không biết là muốn làm gì, càng giống một động tác máy móc dưới sự k*ch th*ch nào đó.

Khi Chu Minh Sơ bước tới thì Văn Hòa vừa hay đứng dậy đi ra ngoài. Anh cảm thấy cô đi không vững, liền nắm lấy cánh tay cô: “Sao vậy?”

Văn Hòa được anh đỡ, người dường như hồi lại một chút, nhưng ánh mắt vẫn mờ mịt.

Chu Minh Sơ liếc nhìn Đinh Thải: “Cô ta tìm cô có chuyện gì?”

Vành mắt Văn Hòa lập tức đỏ lên: “Đừng hỏi tôi, đừng quan tâm tới tôi……” Cô có chút lộn xộn, muốn hất tay anh ra nhưng bản thân lại không có sức, mà Chu Minh Sơ thì nắm rất chặt.

Văn Hòa nghiến răng nói: “Buông ra!” Nước mắt cô trào ra ngay tức khắc, ánh mắt đáng thương, trong sự cứng đầu còn lộ ra một chút cầu xin mà chính cô cũng không nhận ra.

Chu Minh Sơ do dự một chút, vừa mới nới tay ra, đã thấy bóng lưng cô lảo đảo bước đi, hai bờ vai gầy đến mức như có thể bị gió thổi mà lùi lại phía sau.

Anh nhíu mày, lấy điện thoại gọi cho Lư Tĩnh Châu: “Cô đang ở đâu?”

Cài Đặt Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Danh Sách Chương (93)
Chương 1: Chương 1: Chuyển bộ phận Chương 2: Chương 2: Làm sao thuyết phục Tổng giám đốc Chu Chương 3: Chương 3: Vì sao phải đi Chương 4: Chương 4: Vì sao phải đi Chương 5: Chương 5: “Cô định lái tới sáng mai sao?” Chương 6: Chương 6: Tán gái mà cũng tán đến Bộ phận Hai rồi Chương 7: Chương 7: Vào văn phòng anh ấy làm nũng khóc vài tiếng Chương 8: Chương 8: Cảm ơn Tổng giám đốc Chu chỉ điểm Chương 9: Chương 9: Lối rẽ sáng dần Chương 10: Chương 10: Cô có phải đang thấy rất tủi thân không Chương 11: Chương 11: Tôi đâu có dữ dằn đến vậy Chương 12: Chương 12: Uống rượu – Có thể dẫn cô theo Chương 13: Chương 13: Thương hương tiếc ngọc – Trên đời sao lại có người như vậy Chương 14: Chương 14: Kéo lấy cô – “Cô với Tổng giám đốc các cô…” Chương 15: Chương 15: Cậu sợ anh ta à? – Cô ở phòng nào? Chương 16: Chương 16: Lâng lâng – Cô trốn cái gì Chương 17: Chương 17: Cái eo này cái chân này – Yêu đương nơi công sở Chương 18: Chương 18: Buông tha cho cô – Chỉ có chút gan dạ đó thôi Chương 19: Chương 19: Bởi vì có anh ở đây – Nhẹ nhàng vỗ vỗ lên trán Văn Hòa Chương 20: Chương 20: Bật lửa – Người vừa nãy là bạn trai cô à? Chương 21: Chương 21: Đi đâu – Sẽ bị nhìn thấy Chương 22: Chương 22: Kẻ si tình – Ồn ào cảm xúc Chương 23: Chương 23: Đừng gọi cho tôi – Đừng chạm Chương 24: Chương 24: Phong độ – Nhưng cậu lại quan tâm đến vết thương ở chân của một nữ cấp dưới Chương 25: Chương 25: Nhìn anh không vừa mắt – Tôi là muốn theo đuổi cô, để cô làm bạn gái của tôi Chương 26: Chương 26: Thiếu yêu thương – Cô bận tâm cô ta là ai làm gì Chương 27: Chương 27: Tin nhắn – Anh nghĩ nó có ý gì? Chương 28: Chương 28: Cứ treo tôi đi – Tôi không nghĩ đến chuyện yêu đương Chương 29: Chương 29: Đào góc tường – Thương hoa tiếc ngọc Chương 30: Chương 30: Say khướt – Đã báo cảnh sát Chương 31: Chương 31: Có bệnh – Đột ngột cúi đầu hôn tới Chương 32: Chương 32: Anh xấu xa thật đấy – Cô ở bên tên bác sĩ đó rồi à? Chương 33: Chương 33: Cô đang trốn ai – Về phòng cô đi Chương 34: Chương 34: Đừng liên lạc với tôi – Cô sợ ai hiểu lầm Chương 35: Chương 35: Bỏ lỡ cậu – Ruột gan anh ta cũng phải hối hận xanh lét Chương 36: Chương 36: Chu Minh Sơ – Anh thật ghê tởm Chương 37: Chương 37: Kẻ điên – Cô không thiếu người thích mình Chương 38: Chương 38: Yêu đương rồi sao – Bạn trai à Chương 39: Chương 39: Không vui – Sẽ dán lên thôi Chương 40: Chương 40: Hay là chuyện chúng ta từng ngủ với nhau – Thật ra cô vẫn luôn rất để tâm Chương 41: Chương 41: Anh nổi giận cái gì – Anh không phải thích người ta sao Chương 42: Chương 42: Anh cũng chẳng phải – Thứ gì tốt Chương 43: Chương 43: Em sợ cá à – Bây giờ em ở đâu? Chương 44: Chương 44: Uống ít thôi – Một thẻ phòng Chương 45: Chương 45: Em có chứng sạch sẽ à? – Anh mà qua đây là em báo cảnh sát Chương 46: Chương 46: Lát nữa đợi anh – Đã có bạn gái rồi Chương 47: Chương 47: Cảm xúc – Hòa nhã Chương 48: Chương 48: Đi ra chỗ khác – Cứng đầu Chương 49: Chương 49: Nói nhăng nói cuội – Mua cho bạn gái các anh một bó hoa đi Chương 50: Chương 50: Đâm hình nhân – Dây dưa với cô Chương 51: Chương 51: Lễ nghi miễn phí – Có sợ đi giao hàng cho người ta không Chương 52: Chương 52: Cãi nhau với bạn gái rồi à? – Khi đó anh còn chưa ngủ với em Chương 53: Chương 53: Anh tưởng – Anh là ai Chương 54: Chương 54: Giới thiệu cho cậu – Một cô bạn gái Chương 55: Chương 55: Quần áo – Em cứ vứt đi Chương 56: Chương 56: Đồng hồ – Không cần lo sẽ chạm mặt tôi Chương 57: Chương 57: Răng nhọn miệng sắc – Tôi có nói sai anh chỗ nào không Chương 58: Chương 58: Cảm lạnh – Không phải người cùng một thế giới Chương 59: Chương 59: Mất điện – Em muốn rửa thì rửa Chương 60: Chương 60: Biển câu – Đã bảo em mặc thêm áo rồi Chương 61: Chương 61: Khiêu khích – Đừng câu nệ, cứ coi như nhà mình Chương 62: Chương 62: Phế ông – Không phải thứ gì ra hồn Chương 63: Chương 63: Cái móc – Người muốn rời đi, rốt cuộc vẫn sẽ rời đi Chương 64: Chương 64: Muốn từ chức – Không quan tâm Chương 65: Chương 65: Vết cào – Sinh một cô con gái giống cô Chương 66: Chương 66: Nghỉ việc – Đã dứt thì dứt cho sạch Chương 67: Chương 67: Ngưỡng cửa – Lâu rồi không gặp Chương 68: Chương 68: Ông chủ các anh quý danh gì – Cô từng quen tổng giám đốc E Khang à? Chương 69: Chương 69: Ánh mắt không tốt – Vận may cũng chẳng ra gì Chương 70: Chương 70: Quần áo – Anh đang theo tôi sao Chương 71: Chương 71: Em đang ở đâu – Tôi qua đón em Chương 72: Chương 72: Chiếu thẳng – Tổng giám đốc Cốc có ở đây không Chương 73: Chương 73: Kế hoạch – Ba con cũng không muốn thấy con như thế này Chương 74: Chương 74: Có rượu không – Quái vật Chương 75: Chương 75: Đồ người khác từng dùng – Không cần Chương 76: Chương 76: Thế nào gọi là – Sẽ không sinh ra đứa con như anh Chương 77: Chương 77: Trực tiếp – Kéo vào lòng Chương 78: Chương 78: Chu Cao Kều – Đây là bạn trai tôi Chương 79: Chương 79: Anh không phải trâu – Anh có thôi đi không Chương 80: Chương 80: Tiệc tất niên E Khang – Còn sợ nữa không Chương 81: Chương 81: NGOẠI TRUYỆN - Pháo hoa – Tháng Giêng cạo đầu, cậu chết Chương 82: Chương 82: Hôn lễ – Căng thẳng rồi Chương 83: Chương 83: Cao lớn xui xẻo – Anh không giống người Quảng Châu Chương 84: Chương 84: Anh không quen – Ở chỗ của người khác Chương 85: Chương 85: Luyện nhiều hơn – Em sấy tóc cho anh Chương 86: Chương 86: Cá mập mộng du – Muốn có một đứa con Chương 87: Chương 87: Em bé – Em không vội mang thai ngay tối nay Chương 88: Chương 88: Que thử thai – Gấp gáp đến vậy sao Chương 89: Chương 89: Sinh con – Em tin anh Chương 90: Chương 90: Không phải mập ú – Mà là nhóc xui xẻo Chương 91: Chương 91: Toàn văn hoàn – Toàn văn hoàn Chương 92: Chương 92: NGOẠI TRUYỆN PHÚC LỢI – 01 Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện phúc lợi 2 – Chúc Mừng Năm Mới