Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong

Chương 4

Chương 4: Chiếc áo tơi dính máu thứ hai

Công Tôn Sách cười, múc một bát cho Bao Chửng, "Cháo thơm quá, đại nhân dù sao cũng nên húp một ngụm, có ăn vào thì cơ thể mới mau khỏe lại được."

Công Tôn Sách đặt bát cháo trước mặt Bao Chửng.

Khi bát cháo đến gần, một mùi thơm ngon đậm đà hơn xộc thẳng vào mũi, mùi này khác với mùi thơm thoang thoảng từ xa khi nãy. Bao Chửng thầm hít thêm hai hơi, càng lúc càng thấy đói bụng. Ông đa tạ lời đề nghị của Công Tôn Sách, rồi cầm bát lên.

Bao Chửng nhìn cháo trong bát đầy vẻ dò xét, rồi dùng thìa múc một miếng, thổi thổi, đưa vào miệng. Hương thơm đậm đà của cháo gạo tức khắc lan tỏa khắp khoang miệng, vị thịt thoang thoảng, có chút vị tươi, không hề ngấy mỡ. Húp một ngụm lại muốn húp thêm ngụm thứ hai, cháo mềm nhuyễn trôi từ miệng xuống bụng, tức thì khiến cả người ấm áp.

Ngon quá!

Đến khi Bao Chửng nhận ra thì bát cháo đã cạn đáy.

Công Tôn Sách rất mừng vì Bao Chửng có khẩu vị, vội vàng múc thêm bát nữa, khuyên Bao Chửng ăn nhiều một chút.

"Cháo của Triệu Hàn tiểu huynh đệ nấu rất thơm ngon, mềm nhuyễn, mời đại nhân dùng thêm."

Bao Chửng gật đầu, ngay sau đó húp cạn bát thứ hai. Món cháo này thơm ngon vừa miệng, đậm nhạt vừa phải, có thể thấy rõ sự tinh tế trong việc kiểm soát liều lượng và lửa. Đúng như lời Công Tôn tiên sinh nói, đầu bếp nấu cháo này quả nhiên không tầm thường. Sau khi đã ăn sạch hai bát cháo, Bao Chửng cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên, không còn muốn ngủ nữa, hứng thú cầm bút viết tấu chương.

Công Tôn Sách dặn tiểu sai hầu hạ Bao Chửng cẩn thận, khuyên ông ngủ sớm, rồi mới cùng người khác bưng nồi đất vẫn còn chút cháo thừa rời đi.

Triệu Hổ gửi thư xong quay về, định tìm Triển Chiêu báo cáo công việc, gặp Công Tôn Sách, hắn hít hít mũi, ngửi thấy mùi thơm.

"Món gì mà thơm thế?" Triệu Hổ nghe Công Tôn Sách giải thích xong, "Vừa hay thuộc hạ chạy việc cũng thấy đói bụng rồi, tiên sinh nhường phần cháo còn lại cho thuộc hạ đi."

Công Tôn Sách liếc nhìn nồi đất, nở nụ cười hiền, "Thôi được rồi, cho ngươi đó, mau đi ăn lúc còn nóng."

Triệu Hổ vui mừng khôn xiết, vội vàng nhận lấy từ tay tiểu sai, vui vẻ bưng đi. Hắn đi đến chỗ Triển Chiêu báo cáo xong, không thèm đi chỗ khác, xin một cái bát rồi vội vàng húp cháo ngay tại chỗ.

Lúc Triển Chiêu thấy Triệu Hổ bưng nồi đất bước vào cửa đã thấy buồn cười, giờ chính sự đã xong, mới hỏi hắn: "Kiếm đâu ra thế?"

"Xin từ Công Tôn tiên sinh đó, thơm lắm, huynh ngửi thử xem." Triệu Hổ mũi thính, đậy nắp nồi mà vẫn ngửi được. Mũi Triển Chiêu thì không bằng hắn, nên không thấy gì đặc biệt. Đến khi Triệu Hổ cố ý mở nắp ra, mùi thơm khiến Triển Chiêu cảm thán đã đành, chính Triệu Hổ cũng phải kinh ngạc thốt lên.

"Thơm thật, đúng là rất thơm mà!"

Triển Chiêu càng thấy buồn cười hơn, "Huynh biết thơm rồi mới bảo ta ngửi mà, sao lại còn ngạc nhiên hơn cả ta vậy?"

"Thì biết là thơm, nhưng không ngờ lại thơm đến mức này." Triệu Hổ kinh ngạc nói.

Triển Chiêu: "Còn không mau múc hai bát ra đi."

"Được, được, được," Triệu Hổ vội vàng lấy bát múc cháo, rồi chợt thấy không đúng, nghi ngờ hỏi Triển Chiêu, "Hai bát? Huynh cũng ăn à?"

"Chứ sao nữa, bắt ta ngồi nhìn à?" Triển Chiêu hỏi lại với vẻ mặt rất tự nhiên.

Triệu Hổ đành gật đầu chịu thua, múc hai bát bưng tới. Hắn lập tức ngồi xuống, không kìm được húp thử một ngụm trước. Giữa môi và răng tức thì bị hương thịt lươn đậm đà và hương gạo bao bọc, trong miệng có thể cảm nhận được những hạt nhỏ li ti, chắc là gạo và thịt lươn băm nhuyễn. Nhưng chỉ cần dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng miết qua, tất cả liền tan ra thành dòng nước sền sệt nhảy nhót trên đầu lưỡi, cảm giác đặc hơn, trơn tru hơn. Sau khi nuốt xuống, trong miệng vẫn còn vương lại mùi xương lươn thoang thoảng.

"Ưm!!!" Triệu Hổ không kịp mở miệng nhận xét, tiếp tục húp miếng tiếp theo, đôi mắt sáng lấp lánh vì kích động, cảm thấy thỏa mãn đến mức muốn khóc, trên đời này lại có món cháo ngon đến vậy.

"Rất ngon." Triển Chiêu mỉm cười, ăn từng chút một, vẻ mặt không biểu lộ gì, nhưng sự kích động trong lòng không hề kém Triệu Hổ chút nào.

Chẳng mấy chốc nồi đất đã cạn đáy, Triệu Hổ vẫn chưa ăn đủ.

Triệu Hổ vỗ vỗ bụng, vẫn chưa thỏa mãn nói: "Thật mong phòng bếp mau chóng sửa xong, như vậy là có thể tiếp tục ăn món ngon rồi. Đầu bếp mới đến thật khiến người ta bất ngờ, người vừa đẹp trai mà tay nghề còn lợi hại đến vậy. Này, huynh nói xem tại sao cậu ta không phải là con gái nhỉ? Như vậy ta có thể cưới cậu ta về làm nương tử rồi! Ngày ngày chỉ cần nấu cháo cho ta ăn thôi ta cũng nguyện ý!"

"Huynh đúng là đồ tham lam, ăn cháo người ta nấu cho Bao đại nhân đã đành, còn muốn chiếm làm của riêng. Nếu lời này để cậu ta nghe thấy, khéo lại bị cầm củi vụt cho một trận." Triển Chiêu cũng có chút mong chờ sau khi phòng bếp sửa xong, không biết còn được nếm món ngon gì nữa.

"Hề hề." Triệu Hổ gãi đầu cười ngây ngô.

Cơn mưa ban ngày dường như chưa trút hết nước, đến nửa đêm thì gió lớn nổi lên, mây đen che khuất Mặt trăng, mưa lại rơi xuống. Đến sáng sớm hôm sau, mưa vẫn lất phất chưa có dấu hiệu tạnh.

Triệu Hàn Yên đến phòng bếp kiểm tra bếp lò, vì trời mưa nên phần mới làm chưa khô hẳn, xem ra hôm nay không thể nổi lửa nấu cơm được rồi. Hôm qua khi nấu cháo cho Bao đại nhân, Triệu Hàn Yên đã nghĩ nên ăn kèm với chút dưa muối thì ngon hơn. Nhân lúc phòng bếp chưa thể nổi lửa, chi bằng làm trước mấy món này. Đợi khi mưa nhỏ hạt hơn, Triệu Hàn Yên bèn dẫn Tú Châu cùng hai huynh đệ Xuân Lai, Xuân Khứ ra phố mua củ cải, tiện thể mua thêm các loại gạo, đậu và gia vị xào nấu.

Xuân Khứ và Xuân Lai vốn phụ trách việc mua sắm nên rất quen thuộc với các cửa hàng trong thành Đông Kinh. Dưới sự chỉ dẫn của hai huynh đệ, Triệu Hàn Yên chỉ mất một canh giờ là đã mua sắm xong mọi thứ.

Bốn người trên đường trở về, nghe tiếng chiêng trống mở đường, rồi nghe thấy người ta hô Thái phi xuất hành, yêu cầu mọi người tránh đường. Triệu Hàn Yên và Tú Châu nhìn thấy xe ngựa của lão Thái phi từ xa, liếc nhau, rồi không hẹn mà cùng quay người tránh vào một con hẻm gần đó. Triệu Hàn Yên thấy một tiệm may đang mở cửa, hai người liền bước vào trong.

Hai huynh đệ Xuân Lai, Xuân Khứ đang đi, bỗng phát hiện lạc mất Triệu Hàn Yên, vội vàng quay lại tìm kiếm.

Tìm một lúc lâu không thấy người, hai huynh đệ bèn lớn tiếng gọi: "Triệu Hàn?"

"Ở đây!" Tú Châu mặt tái mét bước ra từ trong tiệm, tay vịn khung cửa, rõ ràng bước chân có chút không vững.

Xuân Lai và Xuân Khứ thấy vậy, vội vàng hỏi nguyên do.

Tú Châu run rẩy vì kinh sợ, chỉ tay vào trong nhà. Hai huynh đệ nhìn theo hướng chỉ tay vào trong tiệm may nhỏ, thấy khắp nơi bày đầy vải vóc, nhưng không thấy ai. Lúc này, hai người thấy Triệu Hàn Yên từ trong gian trong bước ra, nhíu mày, sắc mặt nghiêm trọng.

"Thông báo cho nha phủ, ở đây có án mạng rồi." Triệu Hàn Yên nói.

"Án mạng?" Sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy!

Xuân Lai vẫn chưa tin lắm, bước đi tới, vén rèm nhìn vào bên trong. Xuân Khứ cũng theo sau.

Hai người ngay sau đó lần lượt lùi ra, lúc này sắc mặt cả hai giống hệt vẻ mặt Triệu Hàn Yên lúc nãy.

Chân Tú Châu từ từ khuỵu xuống, cả người đã ngồi bệt dưới đất.

Sợ chết nàng rồi!

Xuân Lai rất thông cảm cho phản ứng của Tú Châu, dù sao nàng cũng chỉ là người bình thường. Ngay sau đó lại nhìn về phía Triệu Hàn Yên, không khỏi có chút bội phục, bên trong không chỉ có một thi thể, mà máu còn vương vãi khắp sàn nhà, tường, đồ đạc... đỏ chói mắt, mùi máu tanh nồng nặc xộc lên mũi.

Xuân Lai nháy mắt ra hiệu cho Xuân Khứ, bảo hắn đưa Tú Châu về trước, thông báo cho phủ Khai Phong cho người đến. Còn hắn thì ở lại cùng Triệu Hàn Yên canh giữ hiện trường.

Triệu Hàn Yên và Xuân Lai đợi khoảng một nén hương, thì thấy Triển Chiêu dẫn theo Triệu Hổ và Trương Long cưỡi ngựa nhanh đến trước.

Triển Chiêu vừa thấy Triệu Hàn Yên liền hỏi: "Ngươi là người phát hiện đầu tiên?"

Triệu Hàn Yên gật đầu.

Triển Chiêu không nói gì thêm, đi thẳng vào gian trong xem thi thể trước.

Nạn nhân là một nam giới, khoảng chừng ba mươi tuổi, để râu dê, mặc một bộ trường bào gấm hơi cũ. Ông ta ngã gục bên tường, cổ bị cắt. Trên tường và đồ đạc gần đó bắn tung tóe một vệt máu dài, máu chảy trên mặt đất thì càng nhiều hơn, nhưng vết máu đã có dấu hiệu khô lại, có thể thấy thi thể không phải mới bị sát hại.

Lúc này Công Tôn Sách cũng đi xe ngựa tới.

Sau khi kiểm tra thi thể xong, Công Tôn Sách nói với Triển Chiêu: "Xem vết dao và thủ pháp gây án tương tự như vụ án ở hẻm Sát Trư. Tuy nhiên lần này gây án trong phòng, không có nước mưa cuốn trôi, hiện trường trông đẫm máu hơn rất nhiều so với hẻm Sát Trư. Thật khó cho Triệu Hàn và những người khác đi mua đồ lại gặp phải chuyện này, không biết có chịu đựng nổi không."

"Lát nữa thuộc hạ sẽ đi an ủi cậu ta vài câu." Triển Chiêu nhíu mày tiếp tục xem xét thi thể, hỏi ý kiến Công Tôn Sách, "Tiên sinh thấy hai vụ án này có phải do cùng một hung thủ gây ra không?"

"Mặc dù thủ pháp cắt cổ giết người không phải là đặc biệt hiếm, nhưng chỉ trong vòng chưa đầy nửa ngày đã xảy ra hai vụ án, rất có khả năng là do cùng một người gây ra." Ánh mắt Công Tôn Sách rất nghiêm trọng.

"Nếu đúng vậy thì phiền phức rồi." Triển Chiêu đề nghị Công Tôn Sách tiếp tục khám nghiệm tử thi, còn hắn thì đi ra khỏi gian trong, đi thẳng về phía Triệu Hàn Yên.

"Lúc ngươi đến thì tiệm may đã trong tình trạng này rồi sao? Có nghe thấy tiếng động lạ, hay có thấy ai khác không?"

"Không có," Triệu Hàn Yên ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Triển Chiêu, "nhưng cho dù có người, chắc cũng không phải hung thủ. Ta thấy thi thể đã chết được một lúc rồi, vết máu đã khô lại, hung thủ không thể nán lại hiện trường lâu như vậy."

Triển Chiêu không ngờ Triệu Hàn Yên lại hiểu biết những điều này, ngạc nhiên nói: ""Sao ngươi biết được?"

"Mắt thấy mà, rất rõ ràng, không phải sao?" Triệu Hàn Yên hỏi ngược lại.

Triển Chiêu hơi sững người, nghĩ cũng đúng, bèn gật đầu.

"Phát hiện áo tơi ở sân sau!" Triệu Hổ reo lên.

Triển Chiêu vội vàng chạy tới.

Ở gần đống củi phía sau tiệm may, có một chiếc áo tơi bị vứt lại giống hệt hiện trường vụ án ở hẻm Sát Trư, vết máu trên áo tơi cũng bị nước mưa rửa sạch.

Công Tôn Sách đi tới, thấy chiếc áo tơi xong, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm trọng, "Như vậy có thể xác định mười phần là cùng một người gây án rồi."

Triển Chiêu gật đầu, vụ án này quả nhiên như hắn dự đoán từ trước, ngày càng khó giải quyết.

Sau khi bình tĩnh lại, Triển Chiêu bỗng nhớ tới cuộc đối thoại vừa rồi với Triệu Hàn Yên, cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường. Nếu là người bình thường, ai nhìn thấy hiện trường đẫm máu đến vậy mà không sợ hãi la hét rồi bỏ chạy? Ai có tâm trí mà phân biệt vết máu gần thi thể là khô hay ướt? Điều này đủ để chứng minh rằng tiểu đầu bếp tên Triệu Hàn này căn bản không sợ thi thể, cho nên cậu ta mới có thể bình tĩnh quan sát hiện trường sau khi phát hiện xác chết.

Cài Đặt Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134-1: HOÀN CHÍNH VĂN Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 1: Chúng ta sau khi tiểu đầu bếp rời đi Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 2: Bạch Vân Thụy: Mẫu thân chính là ác ma