Chương 332
“Han Yi-gyeol.”
Vừa bước vào phòng khách, Kim Woo-jin đã vội vàng chạy đến, tay cầm theo thứ gì đó. Có vẻ như cậu ấy đã đợi tôi về từ lâu.
“Thử uống cái này đi.”
“Cái gì đây?”
Chiếc ly trong tay Kim Woo-jin chứa chất lỏng màu đỏ ánh rượu. Chẳng lẽ là cocktail?
Kim Woo-jin hơi đỏ mặt khi nhìn vẻ ngạc nhiên của tôi, cậu ấy ngập ngừng nói, giọng có phần ngại ngùng.
“Anh bảo không thích cola pha với soju, đúng không? Nên tôi đã làm cái này.”
“Ồ, thật sao?”
Tôi nhấp một ngụm nhỏ. Hương vị ngọt nhẹ và tươi mát lan tỏa trong miệng, ngon hơn hẳn so với thứ cola pha soju mà Park Geon-ho đã làm qua loa.
“Làm thế nào mà cậu pha được thế?”
“Chỉ cần trộn nước trái cây với rượu theo tỉ lệ vừa phải thôi. Không khó lắm.”
Sau một thoáng do dự, Kim Woo-jin nói tiếp.
“Tôi học được ở quán… cái quán mà anh biết đấy, chỗ người pha chế có hình xăm ở cổ…”
“……”
Nghe vậy, tôi cũng nhớ ra một người mà Kim Woo-jin có thể đang nhắc đến. Phải rồi, hai người họ từng nói chuyện khá thân thiết.
Tôi cố nén lại nụ cười cay đắng bất giác nở ra, nhẹ vỗ vai Kim Woo-jin.
“Ngon lắm. Cảm ơn nhé, tôi sẽ uống.”
Nhìn lại, khoảng thời gian đó quả thật là điều kỳ diệu. Những người thân yêu của tôi ở hiện tại đã gặp, cười đùa và trò chuyện cùng những người quý giá trong quá khứ của tôi.
Dĩ nhiên, cái kết cuối cùng đầy đau đớn và kinh hoàng, nhưng… đó là sự việc tôi không thể ngăn cản và đã thuộc về quá khứ. Vì thế, tôi nghĩ mình nên buông bỏ một phần gánh nặng trong lòng và chấp nhận nó.
Trở lại chỗ ngồi, tôi vừa nhấm nháp ly cocktail Kim Woo-jin pha vừa nhìn quanh. Những chai rượu trống rỗng nằm lăn lóc khắp phòng khách. Không thể tin nổi hơn một nửa số rượu đã cạn…
Tôi liếc qua Park Geon-ho và Cheon Sa-yeon, những người đang uống rượu như uống nước. Ha Tae-heon và Woo Seo-hyuk ngồi đối diện cũng chẳng khác gì, cứ liên tục uống khi ly được rót đầy.
“Ahaha, thật thế à?”
Min Ah-rin cười rạng rỡ, giọng cao hơn thường ngày hẳn nửa tông. Có vẻ cô ấy cũng đã hơi say. Thức ăn trên bàn đã vơi đi khá nhiều, có lẽ cũng đến lúc nên kết thúc bữa tiệc.
‘Không biết có đạt được mục đích ban đầu không…’
Tôi lặng lẽ quan sát Cheon Sa-yeon và Ha Tae-heon, rồi đến Park Geon-ho và Woo Seo-hyuk. Nhưng cả bốn người họ vẫn chỉ chăm chú uống rượu, chẳng hề tỏ ra say chút nào.
Lẽ ra họ nên say một chút để bộc lộ cảm xúc thật lòng và thân thiết hơn, nhưng họ vẫn như cũ khiến tôi không khỏi cảm thấy thất vọng. Dù sao, làm sao có thể đạt kết quả như ý ngay từ lần đầu? Bầu không khí lần này không tệ, có lẽ tôi sẽ thử tổ chức lần hai khi có thời gian.
Khi uống cạn ly cocktail mà Kim Woo-jin pha, đầu tôi bắt đầu hơi ong ong. Có vẻ cơ thể tôi đã chạm đến giới hạn.
‘Mình không nên uống thêm nữa.’
Tôi nhận ra ngay mình đã uống đến mức không chịu nổi. Vấn đề nằm ở chỗ, rượu ngon quá mức dễ uống. Nếu không bị hạn chế, chắc tôi sẽ nhờ Kim Woo-jin pha thêm một, hai ly nữa.
Đang băn khoăn làm thế nào để kết thúc buổi tiệc, tôi bất giác cảm nhận mùi hương hoa huệ thoang thoảng. Sararak, mái tóc bạc dài của Elohim lấp lánh dưới ánh đèn phòng.
“Se-hyun-ah.”
“Vâng?”
Khi nhìn Elohim nở nụ cười, tôi bất giác cảm thấy có điều chẳng lành. Chuyện gì đây? Hay là tôi tưởng tượng thôi?
“Thật ra, có một thứ tôi muốn cho cậu xem.”
“Anh muốn cho tôi xem gì?”
Elohim lấy một chiếc ly sạch và một chai nước từ góc bàn. Sau đó, ngài rót nước vào ly, đầy khoảng hơn một nửa.
“Trước đây, khi chúng ta ở ngôi đền, có rất nhiều thứ đã được tạo ra, nhưng chưa có dịp để cho cậu thấy.”
Elohim nâng ly nước lên để tôi nhìn rõ. Ngay sau đó, nước trong ly từ từ chuyển sang màu đỏ. Chẳng mấy chốc, nước đã biến thành màu đỏ đậm, trông như rượu vang. Elohim đưa ly cho tôi.
“Cái này là… rượu vang?”
“Đúng vậy.”
Khi cầm lấy ly, hương thơm đậm đà của rượu vang lan tỏa. Tôi không khỏi ngạc nhiên trước cảnh tượng kỳ diệu này. Nước thông thường lại biến thành rượu vang thơm ngon như vậy, thật khó tin.
“Wow, thật tuyệt vời. Đây là một loại năng lực sao?”
“Là năng lực chỉ có tôi và Elahah sở hữu.”
Min Ah-rin tròn mắt ngạc nhiên, không giấu nổi sự thán phục. Park Geon-ho lập tức hỏi.
“Trong rất nhiều loại rượu, anh lại chọn rượu vang… điều này rất đặc biệt. Tôi có thể xin thêm một ly không?”
“Không. Mỗi người chỉ được một ly.”
Đó là loại rượu tôi từng uống khi ở ngôi đền. Hương vị rất tuyệt. Tôi khép miệng lại, cố ngăn không bật ra lời khen, thì Elohim nhẹ nhàng khoanh tay, nói với tôi.
“Uống đi, Se-hyun-ah.”
“Hả?”
“Đây là món quà của tôi.”
Món quà? Nhưng tôi, vốn đã say đến giới hạn, chỉ có thể cười gượng lắc đầu.
“Hiện giờ tôi không thể uống được nữa…”
“Tôi đã làm nó nhẹ đô hơn rồi.”
“……”
Elohim nhìn tôi đầy chờ đợi. Bối rối, tôi từ từ quan sát xung quanh.
Như dự đoán, tất cả mọi người đều nhìn tôi với vẻ tò mò, chờ đợi quyết định của tôi. Chiếc ly rượu vang trong tay tôi như ngày một nặng hơn.
‘Làm sao từ chối được đây…’
Dù tôi đã thoải mái hơn với Elohim sau một thời gian, nhưng thực tế, ngài ấy vẫn vượt xa tôi về mọi mặt. Lần này, Elohim đã trả giá thay chúng tôi, cố tình làm rượu nhẹ hơn để tôi có thể uống.
Hình ảnh Elohim bị sét đánh, ngã xuống với cơ thể đầy máu vẫn ám ảnh trong tâm trí tôi. Ngài ấy đã chịu đựng quá nhiều, chỉ mong muốn dành chút thời gian bên chúng tôi. Dù chưa hoàn toàn hồi phục, tôi không đủ can đảm để từ chối anh, nhất là khi lòng biết ơn dành cho Elohim lớn đến vậy.
“…Cảm ơn anh vì ly rượu.”
Sau một hồi suy nghĩ kỹ càng, tôi trả lời. Woo Seo-hyuk, người đứng phía sau Elohim quan sát tình hình, chỉ biết đưa tay lên trán. Trong khi đó, Park Geon-ho thở dài khe khẽ. Tôi xấu hổ bởi phản ứng của hai người này, những người biết rõ tửu lượng của tôi và luôn hỗ trợ khi tôi mất kiểm soát.
“Tôi vui vì cậu thích món quà này. Có vẻ cậu cũng thích rượu vang mà tôi làm.”
“Vâng…”
Thật lòng mà nói, tôi thích thật. Lần trước uống ở ngôi đền, tôi nghĩ đó là lần đầu tiên trong đời mình nếm thử loại rượu ngon đến vậy.
Dù trong hoàn cảnh bị ép buộc phải nhận ly rượu này, tôi vẫn thấy vui vì được thưởng thức. Rượu làm từ năng lực của Elohim quả thực hoàn hảo.
Nuốt nước mắt, tôi đưa ly rượu lên môi. Hương vị nồng nàn của rượu vang sánh mịn lan tỏa khắp khoang miệng.
***
Nhìn Han Yi-gyeol nhận ly rượu từ Elohim, Woo Seo-hyuk chỉ biết thở dài trong lòng.
Han Yi-gyeol, người vừa uống rượu Kim Woo-jin đưa, đã bắt đầu mệt mỏi. Má cậu ấy hơi ửng đỏ, cơ thể lỏng lẻo kỳ lạ cho thấy cậu ấy đã gần chạm đến giới hạn.
Thực tế, giới hạn của cậu có lẽ đã bị vượt qua từ trước khi uống ly rượu vang, vốn có vẻ nồng độ cao chỉ qua màu sắc và hương vị. Điều may mắn là cậu ấy vẫn ngồi yên và chưa có hành động gì quá đáng.
Thành thật mà nói, Woo Seo-hyuk không muốn Han Yi-gyeol uống rượu này. Nhưng khi cảm giác muốn cảnh báo đến tận cổ họng, anh vẫn kìm nén được… nhờ chút lý trí còn sót lại.
Dẫu vậy, anh không thể can thiệp vào quyết định của Han Yi-gyeol. Đây là điều mà Han Yi-gyeol đã suy nghĩ rất kỹ trước khi chọn, và tất cả những gì anh có thể làm là tôn trọng sự lựa chọn ấy, đồng thời hỗ trợ để cậu ấy không gặp nhiều rắc rối.
“Han Yi-gyeol, cậu ổn chứ?”
Cheon Sa-yeon, người ngồi đối diện Han Yi-gyeol và quan sát tình hình, hỏi nhỏ.
Không chỉ Woo Seo-hyuk, mọi người trong phòng, trừ Elohim đang mỉm cười như thường lệ, đều dõi theo tình trạng của Han Yi-gyeol với sự lo lắng và tò mò, mong chờ xem cậu ấy sẽ thay đổi ra sao.
“Dĩ nhiên là ổn rồi.”
Câu trả lời tự nhiên không khác gì bình thường. Giọng điềm tĩnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Cheon Sa-yeon, đôi tay không chút run rẩy—trông cậu ấy hoàn toàn ổn, không giống người say.
Liệu cậu ấy thực sự ổn? Woo Seo-hyuk, trong một thoáng hy vọng, nghĩ như vậy.
Nhưng ngay sau đó, Han Yi-gyeol chớp mắt và bất ngờ nở nụ cười dịu dàng về phía Cheon Sa-yeon. Nụ cười ấy mang đến cảm giác như cậu ấy đang phát sáng*. (nhìn ảnh đại diện của tui để cảm nhận nụ cười này)
“……”
Cheon Sa-yeon, cũng bất ngờ không kém, chỉ ngồi sững, không biết phải đáp lại thế nào. Các thành viên khác trong nhóm, trong một giây ngắn ngủi, đều nghĩ giống nhau:
‘cậu ấy say thật rồi.’
Woo Seo-hyuk khẽ thở dài, đưa tay xoa trán. Không cần phải nói, Park Geon-ho với biểu cảm bất lực cũng cảm thấy tương tự.
May mắn thay, Han Yi-gyeol vẫn đủ tỉnh táo để trả lời. Nhưng nhìn vào ly rượu đã cạn hơn nửa, Woo Seo-hyuk cảm thấy cần phải hành động. Có lẽ sau khi uống hết, họ sẽ phải đưa cậu vào phòng nghỉ hoặc nhà tắm.
“Yi-gyeol-ssi, vẫn ổn chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Min Ah-rin, dù đã hơi say, vẫn nhận ra sự khác thường ở Han Yi-gyeol và lo lắng hỏi han. Đáp lại cô, Han Yi-gyeol nở một nụ cười khiến ai nhìn cũng phải mềm lòng.
“Han Yi-gyeol, cậu nên…”
Ngay khi Park Geon-ho định ngăn cản, Han Yi-gyeol đột ngột đặt ly rượu xuống bàn.
Sau đó, cậu bắt đầu… cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình.
“…Han Yi-gyeol.”
“Gì cơ?”
Ha Tae-heon, với ánh mắt lạnh lùng, chậm rãi hỏi, như muốn xác nhận điều mình vừa chứng kiến.
“Sao tự dưng lại cởi áo?”
Han Yi-gyeol, người đang mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, trả lời với vẻ mặt thản nhiên.
“Nóng quá.”
“……”
Lời đáp gọn lỏn khiến Ha Tae-heon không biết phải nói gì. Trong khi đó, Han Yi-gyeol vẫn tiếp tục cởi nút áo, hoàn toàn không nhận ra hành động của mình kỳ lạ đến mức nào.
Ha Tae-heon bất giác đưa tay lên trán, giống như cách Woo Seo-hyuk đã làm trước đó. Vài thành viên khác, dẫu đã chứng kiến nhiều chuyện kỳ lạ, vẫn không khỏi cảm thấy đau đầu khi thấy cảnh này.