Chương 12: Uống rượu – Có thể dẫn cô theo
Khách sạn mới, theo lời chồng của Lưu Oánh thì ông chủ là người Thâm Quyến, chỗ thiết kế khách sạn cũng là của Thâm Quyến. Văn Hòa cùng Lưu Oánh đi dạo một vòng trong khách sạn, đơn vị thiết kế của Thâm Quyến nhưng lại hòa trộn phong cách Huệ phái rất khéo; bên ngoài có giếng trời và đình nghỉ, nói là từ đường cũ thì có thể không hợp, trông giống mấy căn nhà cổ được sửa mới hơn.
Buổi tối ru con ngủ xong, Lưu Oánh và Văn Hòa vừa ăn khuya vừa trò chuyện. Có mấy bạn học nghe nói họ đang ở Hoàng Sơn, cũng muốn sang chơi, hào hứng bảo phải làm một buổi họp mặt bạn cũ gì đó.
Lưu Oánh cũng phấn khởi được một lúc, rồi bỗng nhớ ra điều gì, hỏi Văn Hòa: “Cậu thấy được không?”
Văn Hòa mỉm cười: “Được mà.”
Nhưng Lưu Oánh lại do dự. Dù sao mấy người bạn kia là bạn cấp hai, mà hồi cấp hai Văn Hòa chẳng có mấy người bạn, bởi lúc đó ba mẹ cô đều đã mất.
Từ tiểu học, Lưu Oánh và Văn Hòa đã là bạn cùng lớp, nhưng trước kia quan hệ chẳng tốt lắm. Khi còn nhỏ, Lưu Oánh từng ghen tị với Văn Hòa, vì ba của Văn Hòa làm quản lý xưởng ở một công ty lớn tại Quảng Châu, thường xuyên gửi tiền về; mẹ Văn Hòa cũng hay gửi quần áo giày dép mới, khiến con gái lúc nào cũng ăn diện như tiểu thư.
Bọn trẻ khi ấy đã biết so đo, so không lại thì tự ti, rồi lại sinh lòng ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ.
Có lẽ vì điều kiện gia đình khá giả, tính khí của Văn Hòa cũng giống tiểu thư, thêm việc từ nhỏ cô đã cao ráo, trông càng giống một con công kiêu ngạo. Chỉ là con công ấy sau này mất cả cha lẫn mẹ, từ một người được ai cũng ngưỡng mộ trở thành người ai cũng bắt nạt. Suốt cấp hai, Lưu Oánh tận mắt nhìn cô ngày càng trầm lặng, ngày càng ít nói.
Sau đó lên đại học, một lần Lưu Oánh cãi nhau với bạn trai muốn tìm chỗ trốn, liền tìm đến Văn Hòa đang học trong cùng thành phố. Khi ấy Văn Hòa rộng rãi cho cô ở nhờ, lén dẫn cô vào ký túc xá, nghe cô than tiền sinh hoạt không đủ, còn giới thiệu cho cô mấy công việc làm thêm của mình, đa phần là lễ nghi khách sạn các kiểu. Cũng nhờ những việc làm thêm đó mà Lưu Oánh mới quen được chồng hiện tại.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lưu Oánh vẫn nói: “Hay là để lần sau đi, mình bảo không tiện, trời lại đang tuyết, lái xe cũng không dễ.”
Cô sợ Văn Hòa không muốn gặp những người đó.
Văn Hòa múc một viên thang nguyên từ đáy tô rượu: “Không sao đâu, để họ tới đi. Lâu rồi không gặp, tiện thể tụ họp một chút.”
Thấy cô thật sự không để tâm, Lưu Oánh mới cúi đầu xác nhận chuyện gặp mặt ngày mai với mấy bạn học, rồi lại hỏi tình hình công việc của Văn Hòa.
Cô nhớ đến vị Phó tổng nhìn có vẻ khó gần lúc trong thang máy: “Công việc của cậu vẫn ổn chứ?”
“Cũng ổn.”
“Làm sales vất vả lắm nhỉ, phải chạy khắp nơi.”
Văn Hòa nói: “Không sao, mình chịu được.”
Lưu Oánh trả lời tin nhắn xong, chống cằm nhìn cô:
“Thế… cậu có đang yêu ai không?”
Văn Hòa lắc đầu: “Mình nhìn người tệ quá, thôi không yêu nữa.”
Lưu Oánh biết chuyện của cô, đau lòng nói: “Không phải lỗi của cậu, đừng tự trách.”
Nếu phải nói nguyên nhân, Lưu Oánh cảm thấy là vì cô quá thiếu tình thương.
Cô từng được ba mẹ nâng niu hết mực trong lòng bàn tay, trong tim vẫn còn rất lưu luyến cảm giác ấy, nên mới rơi vào bẫy của tên cặn bã kia. Loại người học được chút dịu dàng liền mang ra dùng đến mức tàn độc ấy, tốt nhất là cứ ở tù cả đời, đừng có bước chân ra ngoài nữa.
“Nhưng mà công ty các cậu cũng ghê thật, trực tiếp tống gã vào trong.” Lưu Oánh cảm thán.
Văn Hòa cũng gật đầu: “Công ty mình đúng là không tệ… mà nếu có thể để mình kiếm được nhiều tiền hơn thì càng tốt.”
Cô nghĩ, giá mà có thể kiếm đủ tiền mua một căn nhà ở Quảng Châu thì tốt biết bao.
Lưu Oánh cũng đồng ý chuyện cô định cư ở Quảng Châu: “Những nguồn lực tốt chắc chắn đều ở các thành phố tuyến một. Chỗ như quê mình nói là thoải mái, chứ thật ra là họ hàng không hết, nhân tình không dứt, mình ở mà phát ngán.”
Uống rượu nếp đến mức hai má đỏ bừng, Văn Hòa đánh một cái nấc rồi ngả người xuống sofa.
Hôm sau không còn tuyết, còn hé chút nắng. Khách ở khách sạn rất đông, ai cũng ra ngoài tản bộ, sân trước sân sau toàn là người.
Chu Minh Sơ đứng trên tầng lầu nhìn xuống, thấy mấy người Văn Hòa đang chơi dưới gốc cây. Thằng bé hơi tinh nghịch, cầm đồ gì đó ném về phía cô, cô vỗ vỗ khăn quàng không biết nói gì, thằng bé lại chạy tới, lấy lòng bằng cách thơm lên tay cô, được cô xoa mặt và xoa tai, rồi dắt nó đi chỗ khác.
Quảng Châu khí hậu ấm, nhưng tới An Huy thì phải quấn kín từ đầu tới chân. Con gái trẻ thích đẹp, áo phao mặc hôm qua, hôm nay vừa thấy nắng liền đổi sang đồ khác. Áo len cổ cao, dưới chiếc măng tô mỏng là đôi chân thon đều; nhưng ngoài trời gió lớn, tai và chóp mũi cô đều đỏ hồng, chắc bản thân cũng thấy lạnh nên cả gương mặt cứ trốn sau khăn quàng.
Mạch Khôn cũng đứng bên cạnh hút thuốc. Anh ta nhớ Văn Hòa, lần trước đi tiếp khách cô nói không nhiều, nhìn ra được là người mới, nhưng phối hợp khá ổn, không đến mức lúng túng quá.
“Người An Huy à?” Mạch Khôn hỏi.
Chu Minh Sơ nghĩ một lúc: “Chắc là ở gần đây.”
Bảo sao lại gặp được.
Hút xong điếu thuốc trở vào trong, Tống Xuyên đang quen dần với chiếc xe lăn mới. Hứa Minh Xán họp xong cũng quay lại, hỏi họ: “Ngày mai xuất phát?”
Đường xa như vậy, Chu Minh Sơ gật đầu: “Mai đi sớm chút.”
Hứa Minh Xán nói: “Tối nay tôi còn tính gọi thêm mấy người cùng đi ăn.”
Nhiều người thì chắc chắn phải uống rượu. Chu Minh Sơ từ chối: “Không cần gấp chuyến này.”
Mạch Khôn cũng nói: “Vậy thì mấy anh em mình ăn đại chút đi, vợ tôi cũng không cho tôi uống, mà cô ấy lại không biết lái xe.”
“Vậy thì không uống.” Hứa Minh Xán cười nói với Chu Minh Sơ: “Kỹ sư Đàm bên dự án ở Hồng Thôn nghe nói cậu ở đây, cố ý muốn qua ăn bữa với cậu. Cậu không nể mặt ba cậu một chút à?”
Chu Minh Sơ đang nghịch bộ loa của mình, không lên tiếng. Ngược lại, Tống Xuyên căng tai lên: “Là kỹ sư Đàm Hải Long hả?”
“Đúng.”
Đó là đại thần trong giới thiết kế. Tống Xuyên hì hục đẩy xe lăn tới gần: “Thế thì phải gặp chứ! Em trước kia còn định theo ông ấy học đó.”
“Cậu cứ ngoan ngoãn theo dì cậu đi, đừng chạy lung tung.”
Điện thoại của Hứa Minh Xán rung lên, anh ta cầm lên mở tin nhắn thoại.
Giọng trong tin nhắn là của một cô gái. Mạch Khôn nghe thấy liền hỏi: “Bạn gái?”
Hứa Minh Xán lắc đầu: “Chưa hẳn.”
Là một cô gái mẹ anh ta giới thiệu, nói muốn qua Hoàng Sơn chơi.
Mạch Khôn cười, tỏ vẻ hóng hớt: “Cậu kết rồi à?”
“Trò chuyện được một thời gian, cũng ổn.” Hứa Minh Xán nhàn nhạt nói: “Nếu hợp, có thể sang năm cưới.”
Mạch Khôn nhìn anh ta với vẻ thích thú. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, họ vốn khác Chu Minh Sơ. Cha mẹ hai nhà kia hòa thuận, yêu thương nhau, từ nhỏ đến lớn muốn gì có nấy, chẳng cần chống đối, cũng chẳng phải tự chuốc phiền.
Mạch Khôn quay sang hỏi Chu Minh Sơ: “Còn cô kia nhà cậu giới thiệu cho cậu xem mắt, sao không thấy động tĩnh nữa?”
“Tại chị ấy đâm xe của anh ấy.” Tống Xuyên nói, lúc đó anh ta có mặt ở hiện trường.
Cô gái kia nói muốn mua chiếc xe cùng mẫu, nên mượn chìa khóa Chu Minh Sơ chạy thử một vòng, kết quả quay về đã tông xe, rồi mang xe đi sửa luôn.
“Sao lại tông được?”
Tống Xuyên kể: “Đang đợi đèn đỏ thì bôi kem dưỡng tay.”
Đúng lúc ở ngã rẽ, tay nắm vô lăng bị trượt, thế là đâm thẳng vào xe phía sau.
Mạch Khôn nhìn Chu Minh Sơ đầy hàm ý: “Hiểu rồi, cậu dị ứng với… ngu.”
Một từ vừa mới vừa chuẩn xác. Nói xong còn cố ý hỏi: “Vậy một người vừa thông minh vừa chịu được tính cậu, trong đám người bên cạnh cậu… chẳng lẽ không tìm nổi ai sao?”
Chu Minh Sơ không để ý đến anh ta, cúi đầu nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, ngừng lại một chút rồi nghe máy: “Có chuyện gì?”
“Tổng giám đốc Chu, anh vẫn còn ở bên Hoàng Sơn ạ?”
“Ừ, còn.”
“Vậy… bây giờ anh có rảnh không ạ?” Văn Hòa ở đầu bên kia nói: “Tôi có chút việc liên quan đến công việc muốn tìm anh.”
“Gấp không?”
“Vâng… khá gấp.”
Đối với riêng cô mà nói, quả thật là gấp.
Chu Minh Sơ không trả lời ngay. Văn Hòa đến cả hơi thở cũng khẽ lại theo. May là cuối cùng anh mở miệng, báo cho cô một địa chỉ: “Tầng 8, cô lên thẳng đi.”
“Vâng.”
Cúp máy xong, Văn Hòa lên văn phòng tổng quản tầng 8. Nhân viên phục vụ đưa cô tới, vừa gõ cửa thì nghe một câu chửi thề tiếng Quảng Đông. Tống Xuyên ngồi trên xe lăn, không biết đang phát cái gì, thấy cô thì gọi một tiếng “Người đẹp”: “Vào, vào, mời vào.”
Văn Hòa bước vào văn phòng rộng rãi ấy, trong phòng có mấy người cô chỉ quen một phần. Tống Xuyên nhiệt tình giới thiệu từng người, cuối cùng chỉ vào anh chàng tóc dài: “Đây là bandmate tóc dài của tôi, ông chủ ở đây — anh Hứa.”
Tóc dài, lại đeo kính, nhìn đúng kiểu người chơi ban nhạc. Văn Hòa lập tức chào hỏi: “Chào Tổng giám đốc Hứa.”
Hứa Minh Xán liếc cô một cái, rồi chỉ vào phòng tiếp khách: “Tổng giám đốc Chu của cô ở trong đó.”
Văn Hòa gật đầu: “Vâng.”
Phòng tiếp khách là một gian trà thất. Chu Minh Sơ đang uống trà. Văn Hòa biết anh không thích vòng vo lề mề, nên nói thẳng: “Tổng giám đốc Chu, tôi có một khách hàng muốn ký làm đại lý của mình. Về mặt đẩy mạnh quảng cáo thì tôi chưa hiểu rõ lắm, có vài chỗ muốn xác nhận với anh.”
Chu Minh Sơ chỉ vào vị trí đối diện. Văn Hòa ngồi xuống, nghe anh hỏi: “Khách từ đâu?”
“Bạn giới thiệu ạ.”
Là vị đại lý mà Lữ Hiểu Thi năm hết Tết đến từng nhắc đến, nói là xem tài liệu của E Khang thì đặc biệt hứng thú, còn hỏi Văn Hòa có thể về gặp mặt trao đổi trực tiếp hay không. Nếu nói chuyện thuận lợi, có thể ký hợp đồng ngay.
Quy trìnhđẩy mạnh quảng cáo thì Văn Hòa biết, nhưng cô dù sao cũng chưa từng làm thực tế, nhiều thứ không dám chắc. Cô đã nhắn cho Trương Nhĩ Trân nhưng chưa nhận được trả lời, mà gọi từ xa thì chưa chắc nói rõ được. Đúng vào dịp giáp Tết thế này, cô chỉ còn cách lấy hết can đảm đến hỏi Chu Minh Sơ.
“Tôi có sắp xếp lại một số tài liệu của khách hàng, Tổng giám đốc Chu xem giúp tôi được không.”
Văn Hòa gửi tài liệu cho Chu Minh Sơ. Hôm qua trong thang máy cô nghe họ bảo muốn sớm quay lại Quảng Châu, sợ họ đi ngay, nên chỉ kịp chuẩn bị bấy nhiêu.
Quả nhiên Chu Minh Sơ lướt qua hồ sơ công thương và giấy phép: “Tra hồ sơ đấu thầu ba năm gần nhất của họ, tính một tỷ lệ trúng thầu. Rồi lên website chính phủ xem có ghi nhận vi phạm nào không.”
Văn Hòa gật đầu, còn chưa kịp đáp thì Chu Minh Sơ lại nói: “Những năm trước và hiện tại, hỏi họ đang nắm những thương hiệu đại lý nào. Doanh thu ba năm gần đây, tổng số nhân viên, tỷ lệ nhân sự bán hàng bao nhiêu, kho ở đâu, quy mô thế nào… Cô tự đánh giá ưu thế tài nguyên rồi liệt kê ra.”
Nhiều quá và nhanh quá, Văn Hòa không chắc lắm, dè dặt hỏi: “Nhưng tôi còn chưa gặp khách… có phải nên gặp mặt trước rồi mới bàn mấy chuyện này thì tốt hơn không ạ?”
“Không phải bảo nói thuận là ký ngay hợp đồng sao?” Chu Minh Sơ hỏi: “Đã có mức độ ý hướng mạnh như thế, có thông tin nào của bên họ mà không thể nói được?”
Văn Hòa ngẫm một lúc. Cô hơi không hiểu, nhưng lại không dám hỏi thêm, chỉ đành nhận lời: “Vâng… vậy, tôi thu thập xong sẽ gửi anh?”
“Cô không mang laptop?” Chu Minh Sơ cau mày.
Văn Hòa lắc đầu. Chuyện quá đột ngột, cô nói: “Tôi có thể mượn bạn tôi.”
Chu Minh Sơ ra ngoài hỏi Hứa Minh Xán, rồi quay lại chỉ vào cái máy bên cạnh: “Mật khẩu 0505. Cô làm nhanh lên, buổi chiều tôi phải ra ngoài.”
Văn Hòa lần này tiếp lời rất nhanh: “Vâng, tôi làm ngay.”
Ánh mắt Chu Minh Sơ rơi lên chiếc khăn quàng cô quấn mấy vòng quanh cổ, rồi thu lại, khép cửa bước ra ngoài.
Hứa Minh Xán hỏi: “Làm ăn lớn à?”
Chu Minh Sơ nói: “Bình thường thôi.” Chỉ nhìn hồ sơ kinh doanh cũng thấy được, tư cách của một đại lý nhỏ.
Hứa Minh Xán cười: “Hay là tôi cho cô thuê luôn văn phòng của tôi, tính tiền theo giờ.” Rồi nhớ tới dáng vẻ e thẹn của Văn Hòa, nửa đùa nửa thật: “Nhân viên kinh doanh dưới tay cậu ai cũng mỏng mặt như vậy à?”
“Sao mà mỏng? Người ta thông minh đấy, còn biết bám lấy cấp trên tăng ca, báo cáo phản hồi tại chỗ.” Mạch Khôn trêu, đứng dậy, mấy người cùng nhau đi ăn trưa.
Đợi họ đi hết, nghe tiếng động bên ngoài xa dần, Văn Hòa mới thở phào nhẹ nhõm.
Phòng tiếp khách có cửa sổ sát đất rất lớn, đúng lúc này ánh mặt trời hắt vào như nước nóng, khiến người ta ấm đến đổ mồ hôi. Văn Hòa tháo khăn quàng, nhìn ra ngoài thấy một mảng trắng xóa, trên cây như phủ một tầng sương đường, sắp tan băng rồi.
Cô mở máy tính, bắt đầu sắp xếp tài liệu theo lời Chu Minh Sơ. Thật ra cô đã sớm nghe nói đẩy mạnh quảng cáo là một công trình lớn, nhưng đến khi tự tay xử lý mới biết có nhiều kiểu việc tới vậy. Ban đầu, cô chỉ định xác nhận tư cách khách hàng với Chu Minh Sơ mà thôi.
Giờ cô thấy may là mình đã tới hỏi anh, nếu không thì đúng là tối mò không biết đường.
Văn Hòa vùi đầu gõ chữ gọi điện, toàn tâm toàn ý làm những việc này. Giữa chừng có nhân viên phục vụ mang đồ ăn vào, cô chỉ ăn qua loa vài miếng. Lưu Oánh nói mấy người bạn cùng lớp ngày mai sẽ tới, kéo cô vào nhóm chat, nhưng cô chẳng có bao nhiêu thời gian trò chuyện, còn bận thống kê dữ liệu, bận xác nhận thông tin.
Doanh thu năm, lợi nhuận, tốc độ tăng trưởng bán hàng, đều là những dữ liệu tài chính tương đối nhạy cảm. Chu Minh Sơ nói phải hỏi những thứ này, lúc đầu Văn Hòa thấy đường đột, thấy bất an, không chắc khách hàng có cho rằng họ quá cao ngạo mà bực mình hay không. Nhưng trong quá trình thu thập và chỉnh sửa, cô dần hiểu ra, có lẽ Chu Minh Sơ đang dùng cách này để thử khách hàng, dựa vào mức độ phối hợp mà đánh giá mức độ thành ý thực sự của đối phương.
Toàn bộ quá trình mất hơn hai tiếng, trà đã nhạt đi. Văn Hòa xoay xoay cổ, tranh thủ mấy người đàn ông chưa quay lại mà đi một chuyến vệ sinh.
Đợi cô trở lại phòng tiếp khách, Chu Minh Sơ đã mở máy xem. Anh kéo danh sách lại gần: “Đại lý qua những thương hiệu này thôi?”
Văn Hòa gật đầu: “Vâng ạ.”
Chu Minh Sơ ngồi xuống, giọng như đang suy nghĩ chậm rãi: “Năm năm trước bắt đầu làm thiết bị chẩn đoán, khi đó các đại lý lớn nhỏ ở khu vực Hoa Bắc của DC đều dùng cùng một bộ chính sách. Danh tiếng lớn, lợi nhuận cao, họ không có lý do gì bỏ qua DC mà làm thương hiệu khác.” Nói xong, ánh mắt anh dừng trên mặt Văn Hòa.
Thần kinh Văn Hòa căng lên, ý thức được khách hàng có lẽ đã giấu điều gì đó: “Vâng, tôi đi xác nhận với họ ngay.”
Cô cầm điện thoại đặt cạnh chuột lên, trên màn hình ứng dụng đặt vé vẫn đang chạy. Văn Hòa tìm số gọi tới, khách hàng nhắc đến chuyện này thì có hơi lúng túng, cuối cùng bảo đang lái xe, lát nữa sẽ gọi lại cho cô.
Chu Minh Sơ không lấy làm bất ngờ trước câu trả lời này. Văn Hòa hỏi: “Vậy… tôi cần báo cáo trước không?”
Chu Minh Sơ biết cô đang nghĩ gì, liền nhắc: “Giờ cô nên nghĩ là tại sao họ lại giấu chuyện làm đại lý cho DC, và liệu có cần tiếp tục theo dõi họ nữa hay không.”
Tim Văn Hòa trĩu xuống.
Cô biết trong mắt Chu Minh Sơ, kiểu đại lý nhỏ như thế này chẳng đáng để anh bận tâm. Nhưng đối với cô, đó lại là cơ hội hiếm hoi mà cô vất vả lắm mới gặp được. Cô không cam lòng, vì thế không đáp lại trực diện lời nhắc của anh, chỉ ngẩng đầu nhìn anh: “Vậy tôi về trước, đợi họ hồi âm?”
Chu Minh Sơ đứng dậy, bước sang bàn trà bên cạnh rót trà uống.
Văn Hòa mím môi, đưa tay lấy lại khăn quàng cổ của mình: “Hôm nay làm phiền Tổng giám đốc Chu rồi.”
Mang theo khăn quàng bước ra khỏi căn phòng ấy, Văn Hòa lấy điện thoại ra định đăng xuất WeChat trên máy tính, lúc này mới phát hiện Lương Côn Đình đã nhắn tin hỏi cô bao giờ về Quảng Châu.
Nhìn thời gian, chắc là gửi lúc cô đi vệ sinh.
Bao giờ về Quảng Châu, Văn Hòa đang đau đầu vì chuyện này. Khách hàng kia nói sắp phải quay về Hà Bắc dự tiệc cưới và khai trương làm việc, nên cô phải quay về Quảng Châu gặp người ta trong hai ngày tới. Nhưng vé về thì lại quá khó để giành được.
Không còn tâm trí, Văn Hòa tùy tiện đáp lại Lương Côn Đình một câu, đợi trở về phòng trọ, Lưu Oánh thấy sắc mặt cô không ổn: “Sao vậy, không thuận lợi hả?”
Văn Hòa không biết nên nói thế nào, thuận lợi hơn cô tưởng, nhưng lại không thuận lợi như cô mong. Thuận lợi là vì cô nhận được sự chỉ dẫn của Chu Minh Sơ; không thuận lợi, là vì chuyện của DC.
DC là đồng ngành cũng là đối thủ. Nếu khách hàng từng phạm phải điều kiêng kị gì với DC, thì cho dù đại lý này có đàm phán xong, e rằng cũng khó thông qua được phê duyệt nội bộ của họ.
Nhưng may là buổi tối, khách hàng cuối cùng cũng gọi điện tới thú nhận.
Trong điện thoại, khách hàng nói đúng là từng làm đại lý sản phẩm của DC, chỉ là sau này khi chấm dứt hợp đồng thì ầm ĩ không vui. Nhưng khách hàng cũng kêu oan: “Không phải chúng tôi muốn gây chuyện, là họ nội đấu nhau, rồi quẳng chúng tôi cho nhà phân phối lớn quản. Người ta có hàng thì ưu tiên bán hàng của mình trước, căn bản không coi mấy đại lý nhỏ chúng tôi ra gì. Bên hãng thì hở chút là đứt hàng, chậm hàng, thế chẳng phải vớ vẩn à? Chúng tôi trúng được một gói thầu đâu có dễ, chạy ngược chạy xuôi, nói hết nước bọt, sao có thể làm ăn kiểu đó?”
Than phiền một hồi, cuối cùng khách hàng hỏi: “Cô Văn, việc này chắc không ảnh hưởng đến hợp tác của chúng ta chứ?” Giọng nói vừa chân thành vừa bất an: “Những ngày ở Quảng Châu tôi cũng hỏi thăm vài người trong ngành, E Khang các cô vẫn rất ổn. Tôi thật lòng muốn hợp tác với các cô, cũng hy vọng mọi chuyện được suôn sẻ.”
Nói nhiều như vậy, Văn Hòa cảm nhận được thành ý của khách hàng. Cô cũng muốn cố thêm lần nữa, vì thế sau khi trấn an khách hàng, cô ra ban công gọi cho Chu Minh Sơ.
Nghe xong, Chu Minh Sơ hỏi: “Vậy tức là trong hội nghị các thành phố, chuyện gây ầm ĩ là do họ cầm đầu?”
Văn Hòa khựng lại: “Không hẳn là cầm đầu, là vì DC mở hội nghị thành phố lại đưa ra vài chính sách vô lý, mấy đại lý nhỏ không chịu nổi, khách hàng đúng lúc ngồi hàng đầu, rồi thì…”
“Cô có biết ‘chọc trời khuấy nước’ nghĩa là gì không?” Chu Minh Sơ cắt lời cô: “Nếu tôi đoán không sai, khách hàng của cô chắc đã bị hệ thống của DC đưa vào danh sách đen rồi. Thế nên cô có từng nghĩ tới nguy cơ không? Cô là một nhân viên kinh doanh mới vào nghề, cô quản nổi loại đại lý này à?”
Văn Hòa giải thích: “Nhưng họ không phải cố ý gây chuyện, là quyền lợi của họ thật sự bị tổn hại. Hơn nữa trước đó họ cũng tích cực phản ánh vấn đề với bên hãng của DC, chỉ là nhà máy cứ xử lý cho có, nên họ mới bùng nổ. Nội bộ của chúng ta không loạn như DC khi trước, hơn nữa nhìn vào tỷ lệ trúng thầu cũng thấy, khách hàng này ở địa phương có ưu thế tài nguyên nhất định. Khách hàng còn nói sau Tết sẽ đầu tư thêm một kho hàng mới…”
Văn Hòa cố sức thuyết phục. Cô muốn nói rằng “chọc trời khuấy nước” cũng là một kiểu có ảnh hưởng. Nếu khách hàng này hợp tác tốt với họ, thì chẳng khác nào tấm biển chiêu bài sống của E Khang ở khu vực đó; về sau sẽ có hết nhà phân phối thiết bị này đến nhà phân phối khác muốn ký đại lý với họ. Cô cảm thấy đây là một cơ hội.
Cô sắp xếp lại lời sẽ nói trong đầu, vừa định tiếp tục, thì bất ngờ nghe trong ống nghe truyền đến tiếng va chạm ly tách và vài câu nói của người đang uống rượu. Nhìn thời gian, cô nhận ra Chu Minh Sơ có lẽ đang ăn uống với ai đó.
Im lặng một lúc, Văn Hòa dần bình tĩnh lại. Toàn bộ lời lẽ cô vừa chuẩn bị trong đầu lập tức bay sạch. Cô vẫn không dám nói với anh theo cách ban nãy. Anh quá lạnh lùng, quá sắc bén, không biết sẽ phản vấn cô theo hướng nào. Với mức độ hiểu biết về khách hàng của cô hiện giờ còn chưa đủ sâu, chưa chắc cô đã đỡ nổi.
Nghĩ một hồi, Văn Hòa đổi giọng: “Tôi gặp khách hàng trước đã. Tổng giám đốc Chu, tôi không làm phiền anh nữa.” Vừa nói xong, cô nghe được tiếng gió lẫn vào đường dây.
Văn Hòa nhìn màn hình, cuộc gọi vẫn đang tiếp diễn. Cô khẽ gọi: “Tổng giám đốc Chu?”
“Cô hẹn khách rồi?” Cuối cùng Chu Minh Sơ cũng lên tiếng.
“Hẹn rồi… trong hai ngày này gặp một lần.” Văn Hòa do dự trả lời.
“Mai tôi về Quảng Châu.” Chu Minh Sơ nói ngắn gọn: “Trên xe còn chỗ, có thể đưa cô về cùng.”
Cỡ nửa phút sau, đầu kia mới đáp lại một câu “Vâng ạ”. Cúp máy xong, Chu Minh Sơ ném điện thoại lên bàn, rượu gạo địa phương uống vào làm cổ họng và dạ dày anh khó chịu. Anh cau mày đầy mất kiên nhẫn, lại như đang suy nghĩ câu mình vừa nói ban nãy.
“Chưa nói xong hả?” Hứa Minh Xán đi ra tìm anh, thấy anh đang tỉnh rượu thì ngồi xuống bên cạnh: “Rượu này nặng thật, tôi cũng sắp gục rồi.”
Uống thành ra như vậy, ngày mai có phải dời giờ xuất phát không? Hứa Minh Xán hỏi. Chu Minh Sơ khẽ hắng giọng khó chịu: “Không cần, có người lái xe.”