Chương 107
Chương 107
"Vừa nãy ta nói muốn cùng hắn bỏ trốn, hắn không đồng ý." Triệu Hàn Yên chống cằm nói, khóe môi mang theo ý cười vui vẻ, dường như rất hài lòng.
Tú Châu suýt chút nữa rớt quai hàm, lẽ nào quận chúa nhà mình có nam nhân rồi thì không còn não nữa sao?
"Chuyện này ngàn vạn lần không thể được nha, công tử không thể có suy nghĩ như vậy nữa!"
Triệu Hàn Yên cười kéo tay Tú Châu, bảo nàng nghe mình giải thích cặn kẽ.
"Ta muốn nói với em, cái sự "bỏ trốn" này, không chỉ có một hàm ý. Nếu hắn chỉ ham vui nhất thời, chắc chắn sẽ chọn cách dễ dàng hơn. Nhưng hắn đã chọn nhẫn nại, tiết chế, còn nhắc đến tương lai sau này, chứng tỏ hắn quả thật đã suy nghĩ thấu đáo rồi mới đưa ra quyết định thận trọng.
Bạch Ngọc Đường trước giờ không thích dính dáng đến quan phủ, ban đầu vì đồ ăn ta làm mà lưu lại phủ Khai Phong. Bây giờ đã biết rõ thân phận của ta, biết rõ sau khi ở bên nhau sẽ có bao nhiêu phiền phức, hắn cũng không hề do dự. Ta thấy thái độ hắn đối với ta đã rất chân thành rồi."
Thật ra còn một điểm nữa, là chuyện Triệu Hàn Yên gần đây mới ngộ ra. Trước đó Bạch Ngọc Đường có vài lần ăn đồ nàng làm, bị nàng hỏi tới hỏi lui có ngon không, nhưng đều không có tiếng lòng. Kết hợp với ánh mắt Bạch Ngọc Đường nhìn mình lúc bấy giờ, Triệu Hàn Yên cảm thấy lúc đó Bạch Ngọc Đường rất có khả năng đang suy tính về nàng, cho nên mới "ăn không thấy vị".
Tuy nhiên, điểm này vẫn chưa thể xác nhận, có lẽ phải đợi sau này hắn biết được bí mật của mình, mới có thể hỏi. Nhưng Triệu Hàn Yên cảm thấy mình đoán không sai chút nào, vì chính Bạch Ngọc Đường cũng từng nói hắn thích nàng không phải là đột nhiên mà đến.
"Còn chuyện em nói thay lòng đổi dạ, không ai có thể cả đời không thay đổi. Cùng với tháng ngày dần trôi qua, con người ít nhiều đều sẽ có sự thay đổi, tâm cảnh tự nhiên cũng sẽ thay đổi theo. Hắn sẽ như vậy, ta cũng sẽ như vậy.
Nếu chỉ vì lo lắng sự thay đổi của ngày sau, mà từ bỏ sự dũng cảm của hiện tại, có thể sẽ chẳng đạt được gì mà cũng chẳng mất đi gì. Nhưng đó là lựa chọn của kẻ hèn nhát, ta sẽ không làm vậy."
Tú Châu sững sờ, nhìn quận chúa nhà mình, "Công tử, đầu óc người thật tỉnh táo quá, nô tỳ còn tưởng rằng..."
"Tưởng ta ở bên hắn thì biến thành đồ ngốc rồi à?" Triệu Hàn Yên nhướng mày.
Tú Châu vội xua tay, "Không không không, bây giờ đã biết rồi, là nô tỳ lo xa quá."
"Đúng là có biến ngốc thật mà, nhưng ta vẫn còn não đấy chứ." Triệu Hàn Yên bật cười một tiếng, "Ta là người rất bướng, một khi đã xác định điều gì thì dễ trở nên si mê, ví dụ như nấu ăn, ví dụ như... Bạch thiếu hiệp haha."
Triệu Hàn Yên khi nhắc đến Bạch Ngọc Đường, không kìm được lại đỏ mặt.
"Công tử hiểu rõ mình ghê, đúng là như vậy thật." Tú Châu liên tục gật đầu đồng tình, sau đó từ từ thở dài, "Đã ngang hàng với nấu ăn, có thể thấy Bạch thiếu hiệp quan trọng đến mức nào. Công tử không nói thì thôi đi, nhắc đến chuyện này, nghĩ lại hai người lúc trước dường như quả thật... haizz, lúc đó nên ngăn cản một chút thì tốt rồi."
"Nha đầu thối, nói gì đó!"
Triệu Hàn Yên chộp lấy nắp ấm trà trên bàn, làm bộ dọa đánh nàng.
Tú Châu vội ôm đầu né tránh, cười liên tục kêu không dám ngăn nữa.
"Công tử, bây giờ người đã rơi vào hũ mật rồi."
"Ừm."
"Công tử, nghĩ đến đường ca Phi Bạch của người đi."
Đầu Tú Châu bị gõ một cái.
Tú Châu xoa xoa đầu, hít một hơi lạnh, ấm ức kêu Triệu Hàn Yên thiên vị.
"Tú Châu theo công tử bên người bao nhiêu năm rồi, hoàn toàn không bằng người mới quen mấy tháng, ai." Tú Châu làm bộ sầu não.
Triệu Hàn Yên biết Tú Châu đang đùa, nên cũng làm bộ sầu não đùa lại nàng, "Đúng là không bằng thật, ai."
"Công tử!" Tú Châu bĩu môi, "An ủi một chút cũng được chứ, dù biết là thật sự không bằng."
Triệu Hàn Yên cười, lại gõ một cái vào đầu Tú Châu.
Hai chủ tớ nhìn nhau cười, Tú Châu đếm sơ lược những ưu điểm của Bạch Ngọc Đường, đặc biệt nhấn mạnh vài lần vẻ ngoài của hắn, mơ mộng viễn cảnh nếu Bạch Ngọc Đường và quận chúa nhà mình thành hôn rồi sinh hài tử thì sẽ đẹp đến mức nào.
"Đến lúc đó nhất định phải giao hài từ cho nô tỳ dỗ dành." Tú Châu phấn khích nói.
"Đừng mơ mộng nữa, bước đầu tiên còn chưa đi được đây này, ta đang vắt óc nghĩ cách vượt qua cửa Thái hậu nương nương."
Triệu Hàn Yên không dám nghĩ nhiều đến Thái hậu, hễ nghĩ đến lão nhân gia ấy là nàng không nhịn được mà phiền muộn. Thái hậu nương nương mọi thứ đều tốt, đặc biệt yêu thương nàng, nhưng cố chấp ở một vài quan điểm. Mà sự cố chấp đó còn rất nặng, chín con trâu cũng không kéo lại được. Cứ như chuyện nàng xuống bếp, lão nhân bình thường thấy con cháu tự tay làm vài món điểm tâm hiếu kính, đa số sẽ rất vui vẻ, khen các hậu bối có lòng. Nhưng Thái hậu lại không như vậy, không cho phép nàng động tay vào việc bếp núc, dù là vì hiếu kính cũng không được.
Thái hậu thích các cô nương ăn mặc tinh tế, tao nhã, đối với yêu cầu dành cho nàng lại càng khắt khe hơn, hận không thể khiến nàng cao quý hơn cả công chúa chính hiệu hoàng gia một bậc. Yêu cầu này đối với nàng, cũng giống như không cho Triệu Trinh ăn thịt vậy. Dù sao thì Triệu Hàn Yên đã mất ba năm, vẫn không thuyết phục được lão nhân gia. Triệu Trinh mất hơn mười năm, cũng không thuyết phục được lão nhân gia nhà mình.
"Thế thì khó rồi." Tú Châu rất tự tin nói với Triệu Hàn Yên, "Nhưng nô tỳ tin công tử nhất định có cách giải quyết, công tử nhiều mưu mẹo lắm mà."
"Cách thì có, nhưng cách không làm tổn thương Thái hậu thì không có." Triệu Hàn Yên nhíu mày, "Vẫn là không muốn làm tổn thương lòng Thái hậu, giải quyết êm đẹp được là tốt nhất."
Tú Châu đồng tình gật gật đầu, lần này nàng xác nhận mười phần mười, đầu óc quận chúa nhà mình vẫn còn đó, hơn nữa còn rất linh hoạt.
Trong phòng im phăng phắc, tiếng bước chân chạy vội bên ngoài trở nên rõ mồn một.
Tú Châu liếc nhìn Triệu Hàn Yên, thấy có gì đó không đúng, bèn ra mở cửa, liền thấy Trương Lăng vội vàng chạy tới.
Trương Lăng thấy cửa mở, còn chưa nhìn rõ là ai, đã kêu lên: "Triệu huynh đệ, xảy ra chuyện lớn rồi!"
"Lại xảy ra chuyện lớn gì?" Tú Châu phát hiện dạo gần đây Trương Lăng lần nào đến cũng kêu xảy ra chuyện lớn.
Trương Lăng thở hồng hộc đứng lại trong sân, lo lắng nói: "Chết người rồi."
Triệu Hàn Yên từ sau lưng Tú Châu đi ra, nghe lời này sắc mặt lập tức nghiêm túc, bảo Trương Lăng mau nói ai chết.
"Trương đại cô nương."
Triệu Hàn Yên mở to mắt, lập tức nhanh chân hướng về phía đại lao. Bạch Ngọc Đường cũng nghe được tin tức, đang từ trong viện của mình đi ra, vừa vặn hội họp với Triệu Hàn Yên.
Trương Lăng vừa đi vừa đáp lời giải thích quá trình: "Đang lúc ăn cơm thì chất độc phát tác, ngã xuống co giật, tên cai ngục đi tìm Công Tôn tiên sinh, nhưng đợi đến lúc Công Tôn tiên sinh chạy đến nơi, người đã chết cứng rồi. Tô cô nương cũng ở đó, sợ ngây người rồi."
Triệu Hàn Yên quay đầu nhìn Trương Lăng.
Trương Lăng do dự một chút, hạ thấp giọng nói: "Là Tô cô nương đưa cơm."
Đến đại lao, Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường trước tiên xem thi thể, sùi bọt mép, môi thâm tím, cả người co quắp nằm dưới đất, rõ ràng là chết vì trúng độc. Triệu Hàn Yên còn thấy trên mặt đất có khay cơm vẫn chưa ăn xong. Tô Việt Dung đang rụt cổ lại, run rẩy đứng ngoài cửa lao, có hai tên nha sai trông chừng nàng. Nàng không ngừng rơi nước mắt, trông có vẻ bị dọa cho khiếp vía.
Công Tôn Sách đã nghiệm độc thức ăn, báo cho Triệu Hàn Yên biết trong đó một đĩa cải thảo xào thịt có độc.
"Cái này... cái này không thể nào." Tô Việt Dung người hơi lắc lư, khóc càng dữ hơn, bảo Công Tôn Sách tra lại lần nữa.
Công Tôn Sách rất khẳng định nói: "Tô cô nương, đã xác nhận lại ba lần rồi, chính là đĩa cải thảo xào thịt này. Món ăn này là cô nương làm riêng, chuyên dành cho Trương đại cô nương?"
"Đúng vậy, sau khi Trương đại cô nương cung khai, khẩu phần ăn được cải thiện chút, là do lão ngục trưởng phân phó ta làm." Tô Việt Dung sụt sùi mũi giải thích.
Công Tôn Sách gọi lão ngục trưởng đến hỏi kỹ.
Lão ngục trưởng: "Tiên sinh dặn phải chăm sóc tốt nhân chứng, ta mới phân phó phòng bếp như vậy, vạn lần không ngờ lại xảy ra chuyện thế này."
Cải thiện khẩu phần ăn cho nhân chứng quan trọng, điều này không tính là phạm quy. Công Tôn Sách hỏi kỹ quá trình đưa cơm của Tô Việt Dung, chỉ có một mình nàng thao tác, trong suốt thời gian đó không có ngục trưởng hay cai ngục nào khác chạm vào.
"Vậy thì món rau này sao lại có độc?" Triệu Hàn Yên nhìn chằm chằm Tô Việt Dung, hỏi nàng còn ai từng tiếp xúc qua đĩa rau này không.
"Chỉ có ta," Tô Việt Dung tủi thân khóc ào ào, "nhưng ta đâu có hạ độc. Ta với nàng ấy không thù không oán, còn chưa từng quen biết, ta hạ độc nàng ấy làm gì!"
Công Tôn Sách: "Tô cô nương có hiềm nghi lớn nhất, trước khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng, theo luật phải giam giữ."
Tô Việt Dung vội vàng túm lấy Bạch Ngọc Đường, cầu xin hắn giúp đỡ, liên tục kêu mình bị oan.
Bạch Ngọc Đường nói với Công Tôn Sách: "Chuyện này kỳ lạ, nếu muội ấy hạ độc, há lại ngốc đến mức tự tay đưa độc đến miệng nạn nhân?"
Công Tôn Sách vuốt râu suy tư một lát, thở dài nói: "Đúng là như vậy, nhưng hiện tại không có thêm chứng cứ nào khác chứng minh người khác có hiềm nghi."
Tô Việt Dung tức đến mức khóc dữ dội hơn, "Sớm biết giúp đỡ sẽ rước phải phiền phức lớn như vậy, có đánh chết ta cũng không giúp nữa!"
Triệu Hàn Yên bảo Tô Việt Dung nghĩ kỹ lại lần nữa, liệu còn có ai có khả năng tiếp xúc qua đĩa rau đó, hoặc trong lúc làm đồ ăn, nàng có từng rời đi, tạo cơ hội cho người khác không.
"Lúc đó trong bếp chỉ có mình ta làm việc." Tô Việt Dung bỗng nhớ ra điều gì, ngây người ra, nói với Triệu Hàn Yên và Công Tôn Sách các người, "Đúng rồi, Hứa đầu bếp có quay lại, nói chuyện với ta vài câu, cám ơn ta đã giúp bà ấy, còn nhờ ta giúp thêm một ngày nữa, bà ấy nói lần này bệnh mới khỏi, muốn ra ngoài thành thắp hương cầu bình an rồi mới quay lại làm việc, sau đó liền vội vàng đi mất. Bà ấy còn hỏi ta làm những món này cho ai ăn, ta liền nói hết."
Tô Việt Dung càng nghĩ càng thấy không đúng, ngấn lệ nhìn Triệu Hàn Yên và những người khác, "Có khả năng nào là bà ấy hạ độc không?"
"Muội nghĩ lại xem, bà ấy có cơ hội nào lén lút tiếp xúc đĩa rau này không." Triệu Hàn Yên hỏi.
Tô Việt Dung cẩn thận hồi tưởng: "Sau khi làm xong đĩa rau này, ta chỉ quay người đi lấy hộp đựng thức ăn, nhưng rất nhanh đã quay lại rồi. Lúc ta quay lại, Hứa đầu bếp vẫn đứng yên tại chỗ, không thấy bà ấy động đậy. Chẳng lẽ bà ấy chỉ nhân lúc ta quay đầu trong chốc lát đó mà bỏ thuốc?"
Công Tôn Sách nheo mắt lại, "Nếu quả thật bà ấy nhân cơ hội này hạ độc, hẳn là dùng chất lỏng, rắc lên rau rất khó bị phát hiện. Nhưng Hứa đầu bếp đã làm việc ở phủ Khai Phong bảy năm rồi, bà ấy có thể làm ra chuyện này, thật sự đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, trước đây thỉnh thoảng nghe người khác nhắc đến, Hứa đầu bếp là người tham lợi thích chiếm tiện nghi, nếu thật sự có người dùng lợi cao dụ dỗ, cũng không phải là không thể."
Trương Long, Triệu Hổ và những người khác lập tức nhận lệnh, đến nhà Hứa đầu bếp bắt người, nhưng không thấy người đâu, chỉ lục soát được một bọc bạc ở dưới giường nhà bà ta. Trượng phu và nhi tử Hứa đầu bếp thấy bạc đều rất kinh ngạc, hoàn toàn không biết Hứa đầu bếp lại giấu riêng trong nhà tới tận một trăm lượng bạc.
"Nương ta buổi trưa đột nhiên về nhà lấy hai bộ y phục, nói có việc ra khỏi thành, vội vàng đi ngay, cũng không biết là việc gì, chỉ dặn ta ở nhà phải ngoan." Nhi tử mười hai tuổi của Hứa đầu bếp khai nhận.
Còn trượng phu Hứa đầu bếp thì vì ra ngoài làm việc, không biết chuyện này, hỏi gì cũng không biết. Hoàn toàn không nhận thấy thê tử mình gần đây có gì bất thường.
"Thuộc hạ đã hỏi khắp thân thích bằng hữu của Hứa đầu bếp, đều không biết tung tích của bà ta." Triệu Hổ và những người khác bẩm báo.
"Lúc này mà vẫn chưa về, tám phần là đã ra khỏi thành rồi." Công Tôn Sách thở dài nói.
"Kẻ nào hạ độc giết người, cũng sẽ không ngốc nghếch chờ bị bắt." Triệu Hổ khẳng định, "Chắc chắn là Hứa đầu bếp giết người xong chột dạ, lập tức bỏ trốn, vì tiền mà ngay cả trượng phu nhi tử cũng không màng, phụ nhân này lòng dạ thật độc ác."
"Đã tham tài tham lợi, tại sao lại để lại một trăm lượng bạc dưới giường?" Triệu Hàn Yên nghi ngờ hỏi.
"Tám phần là cảm thấy chỉ mình mang tiền bỏ chạy sẽ có lỗi với trượng phu nhi tử, nên lén để lại chút tiền bồi thường cho họ. Chúng ta trước đây từng điều tra một vụ án, kẻ phạm tội nam tử lúc ôm tiền bỏ trốn, cũng lén để lại chút tiền cho thê nhi hắn." Triệu Hổ giải thích.
Triệu Hàn Yên gật đầu, "Giải thích như vậy thì cũng hợp lý."
Công Tôn Sách nhờ Trương Long, Triệu Hổ và những người khác cố gắng tìm kiếm, tốt nhất là có thể bắt Hứa đầu bếp quy án.
"Nhân chứng quan trọng chết bất đắc kỳ tử, phải giải thích thế nào với Bao đại nhân đây?" Triệu Hổ vô cùng lo lắng, lại tức giận không thôi, "Chắc chắn là Khúc thượng thư nghe phong thanh, mua chuộc Hứa đầu bếp diệt khẩu! Thật đáng tức giận, vất vả lắm vụ án sắp kết thúc rồi, lại nảy sinh sóng gió."
"May mà Trương đại cô nương đã khai cung, dù bị diệt khẩu, không thể đối chất với Khúc thượng thư tại công đường, nhưng lời khai của nàng ấy cũng có thể làm chứng cứ phụ trợ cho tội trạng của Khúc thượng thư. Chỉ cần bên Khúc Trường Lạc không có sai sót, cộng thêm chứng cứ phụ trợ của Trương đại cô nương, sẽ không ảnh hưởng đến thánh quyết."
Sau khi Công Tôn Sách suy đoán xong, càng lo lắng bên Khúc Trường Lạc sẽ có biến cố gì, nếu không thì việc điều tra toàn bộ vụ án sẽ lại rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
"Tiên sinh không cần lo lắng quá, chúng ta cứ chờ tin tức là được." Triệu Hàn Yên khuyên nhủ.
Không lâu sau, Triệu Hổ sai người đến truyền tin, họ đã tìm ra một nhân chứng, người này hôm trước đã tận mắt thấy Đào quản gia nhà Khúc thượng thư đang gõ cửa nhà Hứa đầu bếp.
Công Tôn Sách và Triệu Hàn Yên sau đó đã gặp nhân chứng này. Đó là một tiểu nhị chuyên giao cơm của Túy Dương Lâu, buổi trưa hôm đó tiểu nhị mang cơm đến Phùng gia ở hẻm Thanh Vân, đi qua con đường trước cửa nhà Hứa đầu bếp, vừa khéo gặp Đào quản gia đang gõ cửa.
Trước đây Đào quản gia thỉnh thoảng ghé Túy Dương Lâu, nên tiểu nhị nhận ra ngay lập tức. "Khi đó tiểu nhân còn lấy làm lạ một lúc, sao Đào quản gia lại quen biết Hứa đầu bếp."
Triệu Hổ: "Bây giờ nhân chứng vật chứng đều đủ, có thể xác định tội danh của Hứa đầu bếp."
Công Tôn Sách vuốt râu gật đầu, thở phào nhẹ nhõm, "Lát nữa Bao đại nhân về, chúng ta cuối cùng cũng có đôi lời để trình bày. Cái chết của Trương đại cô nương là do ta thất trách, lẽ ra ta nên nghĩ đến việc trông coi cẩn thận, đặc biệt là đồ ăn thức uống đưa vào miệng phải kiểm soát nghiêm ngặt mới phải."
"Tiên sinh chớ tự trách, ngàn phòng vạn phòng, kẻ cắp trong nhà khó phòng. Nếu là người nội bộ phủ Khai Phong gây án, làm sao mà đề phòng được." Mã Hán an ủi Công Tôn Sách, sau đó nhìn về phía Triệu Hàn Yên.
Trước kia tiểu đầu bếp rất hiểu chuyện, chắc chắn sẽ cùng hắn an ủi Công Tôn tiên sinh vào lúc này. Nhưng lần này lại không thấy nàng như vậy, một mình cúi đầu đứng đó, đang ngẩn người nghĩ gì.
Bạch Ngọc Đường và Công Tôn Sách nói rõ đêm nay hắn chuẩn bị thám thính phủ Khúc thượng thư. Hôm nay có hai việc lớn: nhân chứng quan trọng Trương đại cô nương chết, và Khúc Trường Lạc tố cáo thân phụ Khúc Vinh Phát. Vì vậy phủ Khúc thượng thư hôm nay nhất định sẽ dậy sóng, Bạch Ngọc Đường cảm thấy lúc này đi thám thính là thời cơ thích hợp.
Công Tôn Sách cảm ơn Bạch Ngọc Đường đã tận tâm, "Khúc Vinh Phát làm điều ác không biết hối cải, coi mạng người như cỏ rác, dám hoành hành tàn bạo như vậy ngay tại kinh thành của Đại Tống dưới chân thiên tử. Sợ nhất thỏ khôn có ba hang, đến phủ hắn thám thính trước cũng tốt, như vậy chúng ta có chuẩn bị sẵn sàng."
Đến khi trời tối đen.
Bao Chửng trở về, nói cho mọi người một tin vui thỏa lòng người. Hoàng thượng đã hạ chỉ cho phép ông bắt giữ Khúc Vinh Phát, và chịu trách nhiệm chính điều tra kỹ vụ án này, chỉ cần chứng cứ xác đáng, phủ Khai Phong có quyền tùy nghi hành động, có thể xử trí Khúc Vinh Phát tùy ý.
Triệu Hổ và những người khác nghe xong đều vỗ tay reo hò.
Sau khi cùng Bao Chửng ra khỏi cung, Triển Chiêu liền lập tức dẫn người đến phủ Thượng thư bắt giữ Khúc Vinh Phát.
"Khúc Trường Lạc phẩm hạnh đoan chính, đại nghĩa diệt thân, khiến Bao mỗ vô cùng bội phục."
Bao Chửng ngay sau đó nói vụ án này nhờ sự tố cáo của Khúc Trường Lạc là vô cùng then chốt, hôm nay nếu không có hắn không thiên vị tình riêng mà trình bày hành động của phụ thân mình, phủ Khai Phong đến giờ có lẽ vẫn ở trong tình trạng lời qua tiếng lại với Khúc Vinh Phát.
Công Tôn Sách liên tục vâng dạ, tiếp đó hành đại lễ xin lỗi Bao Chửng, báo cho ông việc Trương đại cô nương trúng độc tử vong. Bao Chửng kinh ngạc không thôi, sau khi hỏi kỹ quá trình, càng thêm căm ghét hành động của Khúc Vinh Phát.
"May mà đại nhân còn có sắp xếp, đã thuyết phục được Khúc Trường Lạc, nếu không chỉ dựa vào lời khai lúc còn sống của Trương đại cô nương, e rằng lại lặp lại tình hình lần trước rồi." Công Tôn Sách thở dài bất lực nói.
Bao Chửng thừa nhận, nhưng cũng bảo Công Tôn Sách không cần tự trách quá, chuyện này không phải lỗi của mình ông, kẻ sai nhất vẫn là tên hung thủ giết người đó.
Sau một nén hương, Triển Chiêu trở về, liền bẩm báo Bao Chửng, hắn đã thuận lợi áp giải Khúc Vinh Phát vào đại lao, ra lệnh người canh gác nghiêm ngặt, Bao đại nhân có thể thẩm vấn bất cứ lúc nào.
Bao Chửng liền hỏi Công Tôn Sách, ông cho rằng thời điểm thẩm vấn tốt nhất là khi nào.
"Qua đêm nay." Công Tôn Sách suy đoán, "Khúc Vinh Phát vừa bị bắt giữ tất nhiên sẽ có tâm lý chống đối, tức giận không biết suy xét lại. Giam hắn một đêm, hắn trong lao nhất định không ngủ được, khó tránh khỏi suy nghĩ đủ điều đã qua, đợi đến sáng ngày hôm sau, dù là đầu óc hay thể lực đều mệt mỏi rã rời, sẽ dễ dàng để lộ sơ hở hơn."
Bao Chửng gật đầu, cảm thấy cách của Công Tôn Sách rất có lý. Thế là hỏi thăm tình hình cha nương Trương đại cô nương ra sao, bảo Công Tôn Sách sắp xếp ổn thỏa cho họ nhận thi thể của Trương đại cô nương, rồi chăm sóc tốt cho họ rời đi.
Công Tôn Sách đều nhất nhất vâng lời, làm theo phân phó của Bao Chửng.
Sau khi mọi việc đều xử lý ổn thỏa, Công Tôn Sách lại hỏi Bao Chửng vấn đề ăn tối đêm nay.
Bao Chửng biết Triệu Hàn Yên đã sớm chuẩn bị lẩu cho mọi người, lại có nhiều loại nguyên liệu, bèn để mọi người đi ăn, dù sao án tử đã có kết quả rồi, mà dù chưa có kết quả, mọi người cũng vẫn phải ăn cơm. Triệu tiểu huynh đệ đã phí tâm chuẩn bị, mọi người nên tận hưởng thư giãn một chút.
"Nhưng trong phủ xảy ra vụ án lớn như vậy..." Công Tôn Sách cảm thấy mình không còn tâm trạng nữa.
"Tiên sinh đã nhanh chóng điều tra rõ nguyên nhân cái chết của Trương đại cô nương, chúng ta trình lên manh mối và chứng cứ, Thánh thượng anh minh sáng suốt, trong lòng tự có quyết định."
Bao Chửng bảo Công Tôn Sách không cần lo lắng về chuyện này nữa, còn về cái chết của Trương đại cô nương, sớm muộn gì cũng vậy. Trên người nàng ta có mấy chục mạng người, vốn dĩ là tội chết, nay bị chủ nhân của mình hại chết, cũng coi như là báo ứng rồi. Chỉ mong cô nương này kiếp sau có thể làm người tốt, đừng hành ác nữa.
Màn đêm đã khuya, trong Tam Tư Đường kê vào một chiếc bàn lớn, trên bày một nồi lẩu đồng to bằng người ôm, thêm nước dùng xương dê đã hầm sẵn, cộng thêm than củi đỏ rực, chốc lát nước dùng đã sủi bọt, bắt đầu bốc hơi nghi ngút nóng hổi. Bỏ những lát thịt dê tươi non vào nồi, đảo một cái, những lát thịt mỏng đã được chần chín, chấm với các loại nước chấm nhiều hương vị mà ăn, thịt mỏng mà tươi non, nước sốt rỉ ra đều mang hương thịt. Cắn vào rất dai, ăn thêm chút rau xanh nhúng lẩu, ngay lúc này nó chính là món ngon vô song.
Ngoài ra còn có viên cá, viên tôm, đều là làm từ thịt cá và tôm tươi nhất, sau khi nấu chín, tươi ngon đàn hồi lạ thường. Có lẽ vì nguyên liệu cần được giã nhuyễn, nên viên cá làm ra có cảm giác rất mềm và dai.
Cách ăn lẩu này thật ra không chỉ nằm ở đồ ăn đưa vào miệng, mà còn ở niềm vui mọi người quây quần bên bàn ăn vui vẻ vừa ăn vừa trò chuyện.
Trời thu se lạnh, cũng dễ mệt mỏi, thêm vào đó vụ án gần đây thật sự khó nhằn, khiến mọi người rất lao lực. Quây quần bên bàn rôm rả ăn lẩu nóng hổi, uống rượu ngon đầy mùi trái cây, rồi lại nói chuyện phiếm những chuyện thú vị xảy ra xung quanh mình, tạm thời vứt công vụ, án kiện gì đó ra sau đầu. Đối với mọi người, đây thật sự là một bữa ăn giải thèm, giải mệt lại có thể thư giãn thân tâm.
Mọi người muốn kính Bao đại nhân, lại muốn kính Triệu Hàn Yên, sau đó đổi thành kính nhau, náo loạn cả lên.
Bao Chửng ăn chút thịt, uống ba chén rượu liền đi nghỉ ngơi, dặn mọi người cứ tận hứng.
Triệu Hàn Yên ăn một chút xong, cũng tìm cớ rút lui ra ngoài.
Tình trạng của Triệu Hàn Yên tự nhiên không thoát khỏi mắt Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường vội vàng theo ra ngoài hỏi thăm tình hình Triệu Hàn Yên.
"Ta cứ cảm thấy mọi chuyện có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được, nên cũng không có cách nào nói rõ cụ thể." Triệu Hàn Yên nói.
"Không nói rõ được thì thôi không nói, ta ngồi với nàng một lát, vừa hay lát nữa ta phải xuất phát rồi." Bạch Ngọc Đường rót cho mình và Triệu Hàn Yên một chén trà, rồi yên lặng ngồi cùng Triệu Hàn Yên.
Triệu Hàn Yên uống một ngụm trà, nghĩ một chút, "Thật ra ta cũng không cần nghĩ nhiều, đợi mai Bao đại nhân thẩm vấn Khúc Vinh Phát, tự nhiên có thể giải đáp nghi hoặc. Còn chàng, giờ người đã bắt được rồi, chàng còn đi thám thính phủ Thượng thư làm gì?"
"Đi xem chút, xem người trong phủ Thượng thư sau khi biết Thượng thư bị bắt có phản ứng gì, rồi xem có manh mối nào bị bỏ sót không." Bạch Ngọc Đường nói, "Đại khái giống nàng, ta cứ cảm thấy chuyện này hình như có gì đó không đúng, nhưng lại không nói rõ được, nên muốn điều tra nhiều hơn, để xác nhận hoặc phủ định suy nghĩ của mình."
"Vậy chúng ta có duyên, nghĩ giống nhau rồi." Triệu Hàn Yên thở dài.
"Vẫn luôn có duyên." Bạch Ngọc Đường nắm tay Triệu Hàn Yên, "Vậy nàng nghỉ ngơi cho tốt, ta đi đây."
Triệu Hàn Yên gật đầu, sau khi nhìn theo Bạch Ngọc Đường rời đi, liền nhíu mày lại. Nàng lấy một tờ giấy trắng, bắt đầu viết xuống lần lượt mối quan hệ của những người liên quan đến vụ án Khúc thượng thư.
Hứa đầu bếp mất tích, Tô Việt Dung, Khúc Trường Lạc, Tiết chưởng quầy, và đạo sĩ mù, những người này đều được Triệu Hàn Yên viết lên giấy.
Đến tận khuya, Bạch Ngọc Đường trở về, trên tay cầm một thỏi bạc đưa cho Triệu Hàn Yên. Vì thỏi bạc này, tờ giấy Triệu Hàn Yên đã sắp xếp mối quan hệ các nhân sự trước đó không đủ viết, phải lấy thêm một tờ to hơn.